Thiên Tính đã bị chôn vùi

Bàn về Thiên Tính người ta thường có những phản ứng chính sau đây:

Không quan tâm, ai nghĩ gì thì nghĩ, tôi cứ tiếp tục sống như xưa

New Page 1

Thiên Tính đã bị chôn vùi

như thế nào??!!

Khổng Nhuận

 

Lời nói đầu: Xin phép quý vị cho chúng tôi tiếp tục dùng từ Thiên Tính thay vì Căn Tính và trong bài này, chúng tôi lại xin phép sử dụng kiểu nói Thiên Tính đã BỊ CHÔN VÙI thay vì Thiên Tính đã BỊ VÔ TÌNH LÃNG QUÊN nghe có vẻ nhẹ nhàng và chính xác hơn nhiều..

Nhưng vì chúng tôi vẫn mong diễn tả Thiên Tính đãBỊ CHÔN VÙI  chỉ vì muốn nhấn mạnh và gợi cho quý độc giả một chút tò mò để khám phá ra Thiên Tính của chính mình. Mong quý vị vui lòng thông cảm.

Bàn về Thiên Tính người ta thường có những phản ứng chính sau đây:

Không quan tâm, ai nghĩ gì thì nghĩ, tôi cứ tiếp tục sống như xưa

Không dám nghĩ tới vì đây là vấn đề hóc búa, nghĩ riết sợ lạc đạo thì nguy to.

Thật bất ngờ, chỉ vì từ trước tới nay cả mấy chục năm nay khổ công giữ đạo, chưa bao giờ nghe ai nói tới.

Có người còn dùng những sự hiểu biết của mình để thẳng tay chôn vùi Thiên Tính mà Thiên Chúa đã thương ban cho mình ngay từ trong lòng mẹ.

Vậy xin hỏi Thiên Tính đã bị chôn vùi như thế nào?

Chúng tôi mời quý vị duyệt lại hai quan niệm chính:

Quan niệm Bình dân

và Quan niệm Trí thức

 

Quan niệm Bình dân

 

Mục đích: Được lên Thiên Đàng hưởng mặt Chúa. Chúng tôi thường nói với nhau: Ước gì mai sau chúng ta sẽ gặp lại nhau trên Thiên Đàng. Đây là điều đã ăn sâu vào trong trong tiềm thức trở thành thâm căn cố đế, dường như không thể thay đổi được nữa.

Từ niềm tin trên, chúng tôi tự động tạo tạo ra một nếp sống giữ đạo mang nặng tính chất tiêu cực, đối phó. Việc quan trọng nhất là phải giữ mình khỏi phạm tội trọng. Bởi vì chúng tôi được dạy rằng chỉ cần một tội trọng thôi cũng đủ bị Chúa phạt sa hỏa ngục đời đời kiếp kiếp với dầu sôi lửa bỏng, rùng rợn như trong Kinh Cầu Hồn ngày xưa:

Lửa cháy bừng bừng

Đốt hồn cha mẹ

Cùng hồn những kẻ

Tình nghĩa chúng tôi…

Ngoài ra, còn phải giữ hai điều nữa,

Điều thứ nhất là: Phải đi xemlễ ngày chủ nhật – xem lễ chứ không phải tham dự lễ - cùng những ngày lễ buộc, rước lễ đàng hoàng để người ta khỏi đánh giá mình là tên khô khan nguội lạnh. Còn chuyện sống với Chúa Giêsu Thánh Thể sao mà xa vời thế không biết!! Ngài chẳng dính dáng gì với cuộc sống thường ngày của tôi. Thực vậy, cuộc sống, chúng tôi y hệt người chẳng biết Chúa là ai. Cả ngày chẳng nhớ Chúa được 10 giây – tất nhiên đây là 10 giây ý thức Chúa đang hiện diện và sống động trong mình.

Và điều thứ hai là: Phải đi xưng tội một năm ít là một lần, đặc biệt là vào mùa Phục sinh.

Chỉ cần làm bấy nhiêu điều là chúng tôi có thể an tâm, ăn no ngủ kỹ.

Còn chuyện đức tin : rất uyển chuyểnTin mà như không Tin - Chúng tôi tin đủ thứ:

Chúng tôi tin Một Chúa Ba Ngôi, nhưng Ba ngôi Thiên Chúa hòan toàn xa lạ với cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Ngay cả khi làm dấu, dù nghiêm trang hay đuổi ruồi, mấy ai trong chúng tôi ý thức sự hiện hiện của Chúa Ba Ngôi trong mình. Có một linh mục đã giải thích rằng: khi làm dấu trên trán thì phải ý thức Chúa Cha ngự trên đầu mình. Khi tay dặt nơi ngực thì phải ý thức Chúa con trong tâm mình vì mình đã rước Chúa vào lòng hàng ngàn lần. Khi tay chạm vào hai vai thì hãy ý thức Chúa Thánh thần cùng cộng tác với mình, cùng chia sẻ cuộc sống năng nề trên đôi vai của mình. Tôi thấy rất có lý. Như vậy Chúa Ba Ngôi thực sự hiện diện trong tôi, nhưng lạ thay! chúng tôi có cảm tưởng Thiên Tính của Chúa dường như được cất kỹ trên chốn trời cao. Thành thử ra chúng tôi cương quyết không chấp nhận mình có thiên tính.

Quả thật, chúng tôi đã vô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

Chúng tôi tin Chúa ngự trong phép Thánh Thể, nhưng có ai chịu sống với Chúa Giêsu được vài giây trong một ngày đâu! Giáo hội dạy rằng: Chúa ngự vào lòng để hòa tan trong ta, sống nên một với ta. Một bài thánh ca nổi tiếng đã từng ru hồn ta nơi cung thánh huyền nhiệm: "Để Chúa biến tan trong con, và con tan hòa trong Chúa”. Thực vậy chúng tôi rước Chúa vào lòng thì chắc chắc Chúa Giêsu Kitô ở đó. Chúng tôi có Chúa giêsu Kitô nhưng Chúa Giêsu Kitô lại giấu biến Thiên Tính của mình. Thành thử ra chúng tôi không có Thiên Tính!! Thật là kỳ quái! Không lẽ Chúa Giêsu ở một nơi còn Thiên Tính của Ngài lại ở một nẻo hay sao.

Đúng là chúng tôi đã vô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

Chúng tôi tin lời giáo hội dạy rằng: chúng tôi là đền thờ Thiên Chúa, nơi đó Thần Khí Thiên Chúa ngự trong chúng tôi. Mà Thiên Tính thì không thể tách khỏi Thần Khí Thiên Chúa. Thế mà chúng tôi nhất định không nhận Thiên Tính đầy ắp trong mình.

Quả thật, chúng tôi đã vô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

Tất nhiên đây không phải là Thiên Tính của chúng tôi tự sáng chế ra hay do công sức của riêng mình. Xin thưa rằng: hoàn tòan không phải như vậy. Thiên Tính mà người Kitô hữu có là do sự hiện diện sống động của Chúa ngay cả trước khi chúng tôi hình thành trong dạ mẹ cơ mà. Dù chúng tôi không xin thì Chúa vẫn tự động sống trong trong tôi. Có một điều đang tiếc là chúng tôi nhất định tứ chối sự thật rành rành như thế. Vì vậy, 

Đúng là chúng tôi đã vô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

 Sự hiện diện của Chúa trong tâm mình được ghi chép tràn ngập trong Kinh Thánh  chúng tôi xin phép dẫn chứng một vài câu thôi

Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng
chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta:
đó là Người đã ban Thần Khí của Người cho chúng ta.
(1Ga:13)

Ngài đã ban Thần Khí và thánh hóa tôi trước khi tôi lọt lòng mẹ.

Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi;
trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."
(Gr 1:5)

Bề ngoài, cha mẹ sinh ra tôi , nhưng chính Ngài mới đích thực là cha của tôi.

Tôi được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa
. (Ga 1:13)

Rõ ràng là sự xuất hiện của tôi đầy chất thánh, vì chẳng phải do ước muốn của nhục thể - cha mẹ tôi – hoặc do ước muốn của người đàn ông – cha tôi. Nhưng con người đích thực của tôi đã xuất phát bởi Thiên Chúa.

Tới đây, chúng ta có thể phân biệt

Còn người mới và con người cũ.

Con người thể chấtcon ngườitâm linh.

Con người thân xác bên ngoài với con người đích thực bên trong.

Thân thể có sinh khí (bởi cha mẹ) thân thể có Thần Khí (bởi Thiên Chúa)

Những kẻ thuộc về đất thì giống như kẻ bởi đất mà ra;

còn những kẻ thuộc về trời thì giống như Đấng từ trời mà đến.49

Vì thế, cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra,(xuất phát từ cha mẹ) thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến.(xuất phát từ Thiên Chúa) (1Cr 15:48-49)

Và khi đề cập tới Thiên Tính thì chúng tôi luôn ám chỉ con người đích thực – con ngườitâm linh bên trong.

Vì yêu thương con người, Ngài ban cho chúng tôi người anh cả Giêsu xuống trần làm mẫu, giúp cho chúng tôi nhận ra con người đích thực của mình để sống trong tâm tình người con yêu dấu của Cha.

Ngoài ra, Ngài còn ban tràn đầy Thần Khí của Ngài giúp chúng tôi dồi dào, mạnh mẽ, vui tươi, hạnh phúc – chứ không mang mặc cảm yêu đuối, phàm hèn tội lỗi, rất dễ sa ngã..

Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát,

nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)

Chúng ta biết đấy: Chúa chính là Thần Khí mà Thiên Tính thì không thể tách rời khỏi Chúa. Nên khi chúng ta có Chúa thì chắc chắn chúng ta – con người Tâm Linh - có Thiên Tính chứ. Thế mà trong khi đó, một số người trong chúng tôi vẫn cứ khăng khăng từ chối Thiên Tính do sự hiện diện của Chúa trong mình, để rồi nhất định không chấp nhận. Quả thật, chúng tôi đã vô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

 

Giờ đây chúng ta bàn tới quan niệm thứ hai:

 

Quan niệm Trí thức

 

Quan niệm trí thức có vẻ bài bản với những lý luận nghe có vẻ hay hay, điển hình như một bài đã được đăng trên trang webVietcatholic News ngày 27.07.2006, nhưng vì vẫn mang cặp mắt nhân loại nên khiến cho người đọc không biết đường nào mà lần và cuối cùng không dẫn người ta đi tới đâu ngoài một vài câu an ủi đỡ buồn.

Chúng tôi xin ghi lại tóm tắt những ý chính kèm theo một ít góp ý bằng chữ màu Xanh để quý độc giả có thể nhận ra Thiên Tính của mình dễ dàng hơn.

Chúng tôi chỉ Nhận Định để làm sáng tỏ vấn đề chứ hòan tòan không muốn hơnthua hay gây cuộc bút chiến nảy lửa trên mạng.

 

Nhà trí thức

Sau khi nguyên tổ loài người là Adam và Eve tự do phạm tội bất phục tùng mà hậu quả khốc hại là tội lỗi và sự chết đã xâm nhập trần gian như Thánh Phaolô đã dạy ( x. Rm 5:12).

Nhưng vì tình thương tha thứ vô lượng, một điều nữa lý trí con người không thể  hiểu được,  mà Thiên Chúa đãcứu chuộc con người trong Đức Kitô để cho con người

trước hết lấy lại tình thân, điạ vị làm con cái đã mất vì tội

và lại  được quyền gọi Chúa là Cha ( Abba)

và  "được trở nên thánh thiện và rốt cuộc được sống đời đời.”(x.Rm 6: 22).

Tamlinhvaodoi

Qua đọan trên, chúng ta thấy rằng Cứu chuộc gồm 3 mục đích

1.    Lấy lại tình thân, lấy lại địa vị làm con:

2.    Trở nên thánh thiện:

3.    Rốt cuộc được sống đời đời

 

Nhà trí thức

 

Để đạt được ba mục đích này, chúng ta thử xem phải có điều kiện nào?

Nhà trí thức đã dạy

Trong quá trình lấy lại ơn nghĩa ban đầu đã mất vì tội của nguyên tổ (orginal sin),

con người trước hết được tái sinh qua phép rửa để trở thành  tạo vật mới

bắt đầu mộtđời sống mới nhiên hậu (ultimately) dẫn đến  vui hưởng hạnh phúc đời đời với Chúa trong Vương Quốc tình thương, bình an  và công chính của Người.

Đó là viễn ảnh cánh chung (eschatological perspective) của phép rửa mở đầu cho việc lãnh ơn cứu độ của Thiên Chúa nhờ Chúa Kitô.

 

Tamlinhvaodoi

 

Muốn lấy lại ơn nghĩa ban đầu – lấy lại tình thân, điạ vị làm con cái

Điều kiện: Ta phải được tái sinh qua phép Rửa

                để trở thành tạo vật mới

                và bắt đầu đời sốngnhiên hậu

Ôi! Thật tuyệt vời! Như vậy là tất cả chúng ta – những người Kitô hữu đã chịu phép Rửa đều được tái sinh để trở thành một tạo vật mới. Một tương lai tươi sáng hy vọng tràn đầy.

Nhưng chưa kịp mừng, chúng ta đã đụng phải bức tường bít kín tương lai với lời phán thật lạnh lùng:

 

Nhà trí thức đã dạy

Tuy nhiên,..Ơn tái sinh của phép rửađã không giúp lấy lại được bản chất nguyên thủy này

nên con người  vẫn hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngã(vulnerableto sin) sau khi được rửa tội .

Ơn tái sinh của phép rửa chỉ mở đường cho việc lãnh nhận ơn cứu chuộc nhiên hậu

nếu con người biết cộng tác với ơn này bằng nỗ lực sống những cam kết khi được lãnh bí tích rửa tội là từ bỏ ma qủi và những việc sang trọng ma quỉ làm,

song song với việc tin, tôn thờ và yêu mến hết tâm trí một Thiên Chúa Ba Ngôi cùng với Giáo Hội  là Mẹ và là Hiền Thê của Chúa Kitô trên trần gian này.

 

Tamlinhvaodoi

 

Thất vọng quá! Ơn Tái Sinh của Phép Rửa đã không giúp lấy lại được bản chất nguyên thủy này

nên con người  vẫn hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngã

Thế là ơn tái sinh của phép rửa  đã không có tác dụng  giúp ta thành tạo vật mới nữa!!

Cho nên dù đã chịu Phép Rửa nhưng chúng ta mèo vẫn hoàn mèo: hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngã.

Như vậy mục đích quan trọng nhấtđược tái sinh và được trở thành tạo vật mới đã thấtbại mất rồi!!

Và như vậy chuyện lấy lại tình thân, lấy lại địa vị làm con cũng coi như chìmxuồng dưới đáy sông!!

Nhưng rồi, chúng ta lại được dẫnsang hướng khác:

Ơn tái sinh của Phép Rửa chỉ mở đường cho cho việc lãnh Ơn Cứu Độ

nếu chúng ta biết CỘNG TÁC với ơn này bằng cách từ bỏ ma quỷ, tin, tôn thờ và yêu mến Chúa hết lòng..

Nghe thì đễ như ăn cơm sườn khi được dạy là phải từ bỏ ma quỷ và sự sang trọng của ma quỷ trong lúc chúng ta hòan tòan yếu đuối và dễ sa ngã thì gần như vô phương .

Ai mà lại từ chối nổi khi ma quỷ đưamỡ trước miệng mèo!! Cho nên chúng ta cứ sa đi ngã lại ngàn phen, thành thử ra đâu vẫn cứ hòan đấy.. 

Thật là khốn khổ và gian nan!!!

 

Nhà trí thức đã dạy

 

Trong lúc chúng ta đang loay hoay chuyện từ bỏ mọi sự sang trọng ma quỷ chưa vào đâu thì lại được dạy rằng

Chỉ trong viễn ảnh sống trọn vẹn với những cam kết trên thì con người  mới được hưởng ơn cứu độ

thực sự được chia sẽ sự sốngơn phúc của Thiên Chúa ngay từ bây giờ

trước khi được hưởng hạnh phúc mà "mắt chưa từng xem thấy, taichưa hề nghe, lòngngười chưa hề nghĩ đến, đó lại là điều ThiênChúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mếnNgười” (1Cor 2:9).

Đây là phần thưởng cuối cùng cho những ai bền đỗ sống trong ơn tái sinh của phéprửa

và được củng cố thêm với ơn Chúa ban  qua các bí tích khác như Thêm sức, hoà giải và nhất là bí tích Thánh Thể

nhờ đó con người được trở nên làm một với Chúa Kitô qua việc ăn thịt và uống máu Người.

 

Tamlinhvaodoi

 

Ơn tái sinh đã bị mất tác dụng rồi thì việc bền đỗ trong ơn tái sinh của phép rửa có ích gì đâu!!

Nền tảng đã bị sụp đổ như tòa nhà tháp đôi ở Mỹ rồi, thì việc củng cố thêm qua các Bí tích làm sao thực hiện được.

Người ta chỉ củng cố ngôi nhà đang xuống cấp chứ không thểcủng cố ngôi nhà đã thành đống gạch vụn.

Đang hoang mang như thế thì lại được dạy rằng: Được củng cố thêm với ơn Chúa ban  qua các bí tích khác như Thêm sức, hoà giải và nhất là bí tích Thánh Thể nhờ đó con người được trở nên làm một với Chúa Kitô qua việc ăn thịt và uống máu Người.

Bây giờ bàn sang  mục đích thứ hai:Trở nên Thánh thiện

Nhưng, Ô hay, như một phép lạ động trời.

Chuyện tái sinh còn đang ngổn ngang chưa được giải quyết ra sao.

Chuyện lấy lại địa vì làm con bị chìm xuồng dưới sông sông, chưa được với lên,

thì ĐÙNG MỘT CÁI! nhờ bí tích Thánh thể  con người được trở nên làm một với Chúa Kitô.

Sao lại có chuyện dễ dàng như thế, trong khi chúng ta vẫn còn hòan tòan yếu đuối và dễ sa ngã…

Thật không sao hiểu nổi.

Tôi và Chúa đang nghìn trùng xa cách. Tôi còn đang bị ma quỷ bủa vây tứ bề. Tôi còn đang sa đi ngã lại trong vũng lày tội lỗi.

Làm sao có chuyện trở nên một với Chúa Kitô.

Hoang đường!!

Bởi lẽ muốn trở nên một với Chúa Kitô thì việc đầu tiên là nhận ra mình làcon cái Thiên Chúa, là đàn em của Đức Giêsu Kitô

Thực vậy, địa vị làm con đang bị chìmxuồng

thì không cách gì có thể nên một với Chúa Đức Kitô được.

 

Nhà trí thức đã dạy

 

Và đây chúng ta lại được dạy thêm mộtphương pháp khác nữa.

Nhưng có đức tin rồi thì phải Tích Cực Cộng Tác Với Ơn Thánh để làm cho đức tin ấy được lớn mạnh  lên trong đời sống thiêng liêng của người tín hữu. Sống đức tin phong phúđích thật sẽ cho phép người tín hữu nói được như Thánh Phaolô:

"Tôi sống, nhưng khôngcòn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong xác phàm là sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.”(Gl 2:20).

 

Tamlinhvaodoi

 

Sống đức tin phong phúđích thật…nghe thật sướng lỗ tai..

nhưng xin hỏi: Ai đã sống đức tin phong phúđích thật …xin giơ tay lên!!!

Có lẽ chúng ta chỉ biết nhìn nhau thôi…

Còn chuyện Cộng tác với ơn tái sinh của phép Rửa còn đang dang dở thì lại được dạy phải CỘNGTÁC với Ơn Thánh.

Lại một phép lạ tày trời khác.

Không hiểu phải cộng tác với ơn thánh nhưthế nào để có thể cảm nghiệm một cách sống động Đức Kitô sống trong tôi.???  Lý thuyết ..đầy lý thuyết..!!!!!

À thì ra, chúng tôi được dạy phải CỘNG TÁC với Ơn Thánh khi chịu các phép bí tích để trở nên thánh thiện.

Nhưng có một cản trở ghê gớm nhất chính là cảm thức hòan tòan yếuđuối và dễ sa ngã khiến tôi khó có thể cộng tác với ơn thánh cho nên thân.

Bởi vì cảm thứcyếu đuối tội lỗi luôn ghì tôi xuống.

Trong bài thánh ca : Chúa Không Lầm đã rên rỉ thê lương:

Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa nhiều khi con chẳng trung thành vì rằng con đâu phải thần thánh – thánh thiện.

Mỗi lần phạm tội, chúng ta thường mang ý tưởng bài hát này ra làm bình phong để khỏa lấp cho những lỗi lầm của mình.

Thế là không phải chỉ có chuyện lấy lại địa vị con cái chìm xuồng

chuyện tái sinh dang dở…

mà cả chuyện mong trở nên thánh cũng tan thành mây khói.!!

Nguyên nhân nào đã khiến tác giả cứ phải đi loanh quanh cho đời mỏi mệt??

Lý do nào làm cho tác giả rơi vào Bát quái trận không lối thóat??

 

Nhà trí thức đã dạy

Đây là câu trả lời dứt khóat cuối cùng của tác giả:

Bản chất con người dù mạnh mẽ và tốt lành trước  khi Adam và Eva sa ngã

nay trở nên yếu đuối hoàn toàn sau khi hai ông bà phạm tội cho đến nay

thì cũng chỉ là một nhân tính(humanity) mà thôi, dù ở hai trạng thái khác nhau.

 

Tamlinhvaodoi

 

Chúng tôi xin được phép nhắc lại Thiên Chúa lời chia sẻ của Phaolô:

Những kẻ thuộc về đất thì giống như kẻ bởi đất mà ra;

còn những kẻ thuộc về trời thì giống như Đấng từ trời mà đến.49

Vì thế, cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra,(nhân tính -xuất phát từ cha mẹ)

thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến.(Thiên Tính -xuất phát từ Thiên Chúa) (1Cr 15:48-49)

Đúng là lối nhìn nhân loại, vì vậy tác giả quên rằng mình được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến;

Và đương nhiên là tác giả chỉ thấymìnhmang  hình ảnh người bởi đất mà ra, (xuất phát từ cha mẹ) -cái vỏ thânxác yếu đuối hòan tòan và dễ sa ngã.

Chính lối nhìn nàyđãvô tình chôn vùi Thiên Tính của mình một cách thật dáng tiếc!

 

 Tôi xin nhấn mạnh điều này trước khi đề cập đến vấn đề gọi là "thiên tính của người Kitô hữu”.

Đã chôn vùi Thiên Tính của mình rồi thì phần sau này còn gì để nói nữa đây??!!

 

Để minh họa cho việc chôn vùi Thiên Tính, chúng tôi xin giới thiệu câu chuyện dụ ngôn nổi tiếng của Linh mục dòng Tên Anthony De Mello với tựa đề "Chú Đại bàng Gà

 

người nhặt được quả trứng đại bàng, đem bỏ vào ổ gà đang ấp trong chuồng. Chú đại bàng con nở ra và lớn lên cùng lứa với đàn gà con.

Cứ thế suốt đời đại bàng con chỉ làmnhững việc mà lũ gà con vẫn làm, và cứ tưởng mình là một gà con. Nó cũng bới đất tìm sâu bọ, cũng kêu chíp chíp như anh em gà.

Một hôm, ngước nhìn trời cao, nó trông thấy một con chim tuyệt đẹp bay phía trên trong bầu trời lồng lộng thênh thang. Với dáng vẻ uy nghi dũng mãnh, cánh chim ấy nhẹ nhàng băng giữa cuồng phong, chỉ lâu lâu mới khẽ nhịp đôi cánh vàng mạnh mẽ của mình.

Đại bàng gà kinh hãi buột miệng: "Trời! Cái gì vậy?”.

Lũ bạn gà tranh nhau trả lời: "Đó là đại bàng - vua của các loài chim. Đại bàng thuộc trời cao, còn bọn mình thuộc về mặt đất. Bọn mình chỉ là một lũ gà vô danh tiểu tốt.”

Yên trí lớn với tâm tưởng mình thuộc về mặt đất

mình chỉ là một chú gà con vô danh tiểu tốt.

Cuối cùng, chú đã sống cuộc đời u ám, vất vả gian nan

và chết đi  y như một con gà vô danh tiểu tốt

trong khi mình vốn là một đại bàng uy dũng thuộc trời cao!!!

 

 

 

 

Vui sống