SÔNG THƠ

Trên sông thơ có con thuyền nho nhỏ
Chở bình yên tới tận cõi cao xa

SÔNG THƠ

Trên sông thơ có con thuyền nho nhỏ
Chở bình yên tới tận cõi cao xa
Giữa đêm đen con đom đóm lập lòa
Chưa đủ sáng câu thơ chưa đủ nghĩa ?

Dẫu cuồng phong muốn tung bay hồn vía
Cho trầm luân chấm phết nửa đường thơ
Vẫn an nhiên thanh thoát tới bến bờ
Ô ! cực lạc, trái phiền đang chín mọng

Thơm ngát thơm câu Thơ Tình bé bỏng
Ủ sầu thương thành cực lạc thơm ngon
Chén bồ đào chung mỹ tửu sắt son
Ướp nồng thắm trái tim thơ tinh khiết

Trên sông thơ dòng không hề chảy xiết
Vẫn bình yên dẫu lúc nhặt lúc khoan
Người ngủ ngoan trên sóng vỗ rỡ ràng
Sóng độngThơ, Tình Thiên Thu bất tận

Tạ ơn Người, bó thơ đời lận đận
Tôi bỏ quên bên bờ tử sinh kia
Chỉ còn đây nửa con chữ chia lìa
Mà hạnh phúc trọn bài thơ vĩnh cửu

Trên sông Thơ có con thuyền hạn hữu
Chở trần gian về nguồn cội vô biên

Tuyết Mai Texas, 31.12.2009

Vaodoi