HÃY ĐẾN MÀ XEM

Tôi đến xem là tôi đi vào sự thinh lặng, cô tịch, sa mạc

 

                               Ngài gọi tôi rồi Ngài bảo :

     "HÃY ĐẾN MÀ XEM !"[Ga 1, 39]

Để biết Ngài thế nào chắc hẳn là tôi phải đến ở và xem Ngài nói gì, hành động làm sao, Ngài dậy những gì, điều gì là cốt yếu... Mẫu gương các Tông Đồ là thế đó.

Thật đúng như vậy, cuộc đời tôi nếu không xem, không biết, không yêu thì mỗi ngày trong Thánh Lễ tôi không biết là tôi ăn ai, tôi được đụng chạm đến ai, và như thế thì làm sao mà tôi có hạnh phúc, có niềm vui, sự bình và linh hồn tôi được lành mạnh [Mc 5,30 "Ai sờ vào áo Tôi vậy"].

Tôi đến xem là tôi đi vào sự thinh lặng, cô tịch, sa mạc để tôi thấy được đáy sâu tâm hồn tôi trăm mối ngổn ngang, lộn xộn hằm bà lằng và cũng từ trăm mối loạn xị đó tôi bắt gặp một khuôn mặt, một khuôn mặt đã cuốn hút tôi, để rồi tôidám bán hết mọi tài sản và bỏ cả mạng sống tôi để đổi lấy khuôn mặt đó, như người giầu có bán hết tài sản để mua viên ngọc quí.

Tôi đến xem để tôi thấy được Đức Kitô thầm lặng trong sa mạc đang bị những cơn cám dỗ và để tôi cũng thấy được những cám dỗ của tôi, đang lôi cuốn tôi, hằng ngày tôi vẫn cứ chạy theo, tôi vẫn cứ thỏa hiệp, tôi vẫn cứ thông đồng, tôi có nhiều lý do để biện hộ và tôi tưởng như thế là hạnh phúc, là có công. Khi tôi dừng lại tôi đã xem thấy sức mạnh không phải ở nơi tôi hay một quyền lực nào mà là ở nơi Ngài, nơi Cha của Ngài.

Tôi đến tôi xem mỗi ngày trước Chúa Giêsu ThánhThể,  lúc đó, tôi mới thấy tôi nhỏ bé, mong manh hạt sương, li ti hạt bụi. Tôi cần Ngài, tôi nương tựa vào, vì Ngài là đá tảng, là thành lũy, là thuẫn đỡ khiên che, nên sự kiên trì, trung thành bền bỉ của từng ngày là điều hết sức cần thiết. Và tôi nhận ra "Hồng Ân ngày nào, đủ cho ngày ấy" như khi xưa dân đi trong sa mạc, Manna mưa từ trời xuống, mỗi người, mỗi nhà lượm nhặt về để dùng đủ một ngày.

Vui sống