Khi dâng lễ Hát, Đọc hay Nói???

,tôi nói theo tâm tình Chúa Giêsu một cách hiện sinh, ngay lúc này, ở đây,

Khi dâng lễ Hát, Đọc hay Nói???

          Tôi trả lời họ rằng khi dâng lễ có vị thích hát, có vị đọc, có vị nói.

Theo thiển ý của tôi nếu hát có hồn (không có hồn khỏi nói làm gì) thì cũng dễ gây sốt sắng, lên tinh thần, cảm xúc bay cao, lại thêm long trọng nữa, nhưng sau đó còn gì nữa không ? Giọng đọc có nguy cơ hay đọc nhanh,người đọc người nghe, người đọc mặc người đọc, người nghe mặc người nghe, chẳng dính dáng gì với nhau cả, còn hồn muốn bay đi đâu thì bay.

Tôi chọn giọng nói, giọng nói có tính cách thưa gửi, tôi hiểu điều tôi đang nói và tôi biết điều tôi đang nói với ai, điều tôi nói không thể có tính cách máy móc được hoặc nói cho đầy đủ bổn phận, trách nhiệm phải làm mà không có tập trung ý thức. Tôi sống tâm tình tôi đang nói vàtôi nói với một Đấng đang sống, đang hiện diện, đang lắng nghe, đang yêu thương âu yếm. Tôi sống tâm tình của một người con đang dâng lên những lời thống hối ăn năn cùng với cộng đoàn. Tôi sống tâm tình của một người con đang dâng lên người CHA khả ái những lời nguyện xin cho chúng con.

          Bởi thế mà mỗi ngày khi dâng Thánh lễ là lúc tôigặp gỡ người CHA thân yêu sâu đậm nhất.

Khi tôi nói lời Thánh hoá bánh rượu (truyền phép) lúc đó tôi đứng vào vị trí Chúa Giêsu,tôi nói theo tâm tình Chúa Giêsu một cách hiện sinh, ngay lúc này, ở đây, bầu khí này với cộng đoàn như các tông đồ đang ở xung quanh. Tôi không nói như một kỷ niệm đã qua, mà giờ đây nhắc lại cách suông sẻ vô hồn như một loa phóng thanh hay máy "cát-sét" chẳng đụng chạm tới ai.

         Thánh lễ là sự hiện diện sống động của Chúa Giêsu đang nói, đang tỏ bày những tâm tình dâng hiến yêu thương của một vị THẦY, của một vị CHÚA cho con người, cho cộng đoàn và cho cả tôi nữa.

 

Vui sống