TÔI MUỐN

đó chỉ là những mơ ước làm đẹp cho "cái tôi" của mình,

TÔI MUỐN

          Tôi muốn sống đời sống khó nghèo, thanh bạch, tâm trí không vướng mắc của cải vật chất, tinh thần được thênh thang tự do trong Chúa.

          Tôi muốnkhổ chế, hãm mình, ăn chay để con người tôi được nhẹ nhàng thanh thoát dễ dàng kết hiệp sâu xa với Chúa.

          Tôi muốn mình đừng phạm tộinữa để tôi khỏi phải ăn năn hối hận đau buồn xót sa, để tội lụy khỏi đè bẹp tôi, làm tôi xa cách Chúa.

          Tôi muốn bỏ hết sách vở đi để tôi khỏi lo đào bới tìm kiếm và để tôi khỏi cậy dựa vào những tư tưởng, kiến thức, ý tưởng như một mớ trang sức bên ngoài, còn lòng tôi thì rỗng tuếch chẳng thấy Chúa đâu.

          Vâng, những điều ước muốn trong tôi đã lâu thế mà tôi có thực hiện được đâu. Hình như con người tôi nó vẫn bị một sức lôi cuốn mãnh liệt, một sự hấp lực vô thức nào đó chi phối cuộc sống của tôi, đôi lúc nó làm cho tôi không đủ can đảm để thực hiện những điều muốn. Nhưng có điều tôi nhận ra là khi càng loay hoay thì càng thấy mình bất lực, càng bất lực lại càng ước muốn... và trong sự tha thiết ước ao mong muốn đó tôi không thất vọng bởi vì tôi còn tin, còn hy vọng, còn chờ đợi nơi Chúa, vào Chúa, trong Chúa... với một ngày đẹp giời nào đó, tôi sẽ kinh ngạc đến sững sờ.

          Hẳn thật, điều tôi muốn chẳng đáng là gì so với điều Chúa muốn cho tôi. Từ đó tôi nhận ra để uốn nắn gột rửa, sửa đổi con người tôi, Chúa thật là vật vả, Ngài vẫn miệt mài tìm kiếm, săn bắt tôi, nhưng tôi lại cứ vụt thoát ra khỏi bàn tay Ngài bởi vì tận đáy sâu trong tôi sự thâm căn cố đế của tự do, ngạo ngược, bồng bột, thoả thuê... in qúa đậm nét rồi.

          Từ đó tôi suy ra với người trần mắt thịt này, sao tôi lại cứ muốn,cứ đòi hỏi người chung quanh phải thay lòng ngay tức khắc, đổi dạ ngay tức thì, thật là tởn.                  

          Mối nguy hiểm nơi tấm lòng khát mong là ao ước cho mình thánh thiện, đạo đức... để được ngon lành hơn người khác, để người khác chú ý đến mình hơn, để mình khỏi bị mặc cảm về sự kém cỏi...

Tôi nhận ra ngay, đó chỉ là những mơ ước làm đẹp cho "cái tôi" của mình, đôi lúc không phải cố tình tính toán bẩn thỉu ấy nhưng nó từ trong vô thức ngấm ngầm tính kiêu ngạo muốn thoả mãn con người mình (con người thì mỏng dòn, cái tôi thì cứ muốn phồng trương lên).

Từ nơi thâm cung đáy sâu con người, tính kiêu ngạo thật tinh vi, nó luôn lợi dụng những khe hở để ló đầu ra, nếu không nhậy bén  thức tỉnh thì khó mà nhận ra cái mặt mẹt của nó. Đúng là Thiên Chúa còn hành động cho đến khi nào gột rửa hết những tư tưởng tiềm tàng ẩn sâu ma le ấy đi.

          Ở đây sự bền bỉ kiên gan chờ đợi với tấm lòng tha thiết mới đáng kể, còn nếu chỉ là ngẫu hứng thoáng qua thì chưa đi đến đâu. Thiên Chúa còn kiên trì bền bỉ hơn tôi nhiều lắm đấy chứ.



Vui sống