XE CỘ...

hoàn toàn lôca chân, bôn ba rong ruổi lang thang loan báo Tin Mừng,

XE CỘ...

     Nhà nghèo thường xuyên lô-ca chân, đa số là có xe đạp, loại thồ cho tới loại bình thường, sang hơn chút là xe Trung Quốc, nhìn nhóm người được ưu đãi có xe Hônđa, Cúp , Gờzim nho, E-blắc..SH honda… xế con đời mới... thèm đến nhỏ rãi ra.

     Thời gian cùng sống trong đất nước nghèo khổ, ai có chiếc xe đạp là quí lắm, mặc dù ruột xe vá nối cả chục lần vẫn ngon như thường, nhưng thời đó qua rồi... 

Ngày nay, tôi cảm thấy hình như ngồi đạp xe đạp không ngon bằng ngồi xe máy sao ý ? 

Honda lên cúp êm hơn và vi vút hơn sao ý ? 

cúp lên ĐĐ đỏ, và rồi lên Gờzim nho,  E-blắc.. càng le lói hơn sao ý ? 

Xe hơi cũ cọc cà cọc cạch vận chuyển ầm ầm như xe tăng, được ngồi xe đời mới máy lạnh, êm ru bà rù, nhạc nhẹ riu riu ngon hơn sao ý ? (người ta gọi là "vũng lầy êm ái" mà lị). Sướng ơi là sướng.

     Tôi hồi tưởng lại : Chúa Giêsu cả đời được ngồi trên lưng lừa có hai lần : một lần Đức Mẹ bế cu tí Giêsu trốn sang nước I-chi-tô (xem phim thấy vậy, không biết gia đình anh chị Giuse có con lừa thật không ?), một lần tiến rước vào thành thánh Giêrusalem (lừa mượn), 

còn tất cả là hoàn toàn lôca chân, bôn ba rong ruổi lang thang loan báo Tin Mừng, tình thương cứu độ,  cho con người.

Kết :

     Xét mình là khi tôi biết nhìn vào phía bên trong của tha nhân, của tôi, của Chúa, là tôi khao khát chờ mong xin Chúa giúp tôi sống tốt hơn. 

Khi tôi không phải là người "điên" thì tôi là người "tỉnh", mà người "tỉnh" thì vẫn luôn đủ khôn ngoan thông minh sáng suốt để tính toán, lý lẽ hơn thiệt, thu vén lợi lộc, tích cóp vàng đô, mưu kế được thua... 

Còn nếu là người sống Tin Mừng cho đến tận cùng thì hình như không phải là người "tỉnh" sao ý nhỉ ???


Vui sống