ĐÁM TANG....

lấy vải bó lại rồi đưa vào huyệt mộ, âm thầm lặng lẽ, nghèo quá nghèo.

New Page 1

ĐÁM TANG....

     Đám tang của người nghèo chẳng ma nào để ý, vài người lưa thưa, ván hòm ọp ẹp rẻ mạt, ra nghĩa địa càng sớm càng tốt, không kèn không trống, không ò e, lạnh tanh như chùa bà đanh, ảm đạm chẳng ai muốn buồn khóc. Mấy người lố nhố chân thấp chân cao khiêng quan tài ra nghĩa địa, tiếng phèng rời rạc, vài ba người tiễn đưa lưa thưa chân chẳng buồn bước... lời kinh đọc buồn ảm đạm.

     Tôi vẫn sít soa những đám tang thật bự, kèn trống inh ỏi, "băng gờ rôn" ngang dọc, vòng hoa lớn vòng hoa bé đủ kiểu ; người người tứ phương đổ về, từ mấy chục cha đến mấy trăm cha đồng tế, các bà sơ cũng từ mấy chục đến vài trăm sơ nhớn bé đủ cả ; tiểu sử điều văn kể lể lê thê, bài giảng là những lời ca tụng tung hô, tôn vinh ; nghi thức "môđen" mới lạ, rước tới rước lui, ai cũng tỏ vẻ đăm chiêu buồn bã, đàn hát bi ai... Trong lòng ai cũng tấm tắc khen ngài thánh quá, có công quá, tài giỏi quá, đạo đức tốt lành thánh thiện quá. Tôi cứ nghĩ ngợi không biết mai đây mình có được như vậy không, bây giờ mình phải làm gì để cũng được như thế, hoặc hơn thế thì hạnh phúc biết mấy....???

     Tôi hồi tâm lại, tôi thấy Đức Kitô cô đơn trần truồng cong queo trên thập giá "Cha ơi, sao Cha nỡ bỏ con". Đức Maria, Mẹ của Ngài, lòng tê tái ruột quặn đau và mấy bà đứng bên sụt sịt khóc lóc ; chỉ có một chàng trai duy nhất, chả còn biết làm gì hơn là đứng như trời trồng, thộn mặt ra, đuỗn đuồn đuồn và sau đó đám tang của Ngài là có hai, ba ông đến hạ xác xuống, lấy vải bó lại rồi đưa vào huyệt mộ, âm thầm lặng lẽ, nghèo quá nghèo.

     Tôi xấu hổ lắm, Ngài làChúa, còn tôi là thằng cu, cái hĩm... thế mà còn mơ với mộng gì nữa nhỉ ?

 

Vui sống