NHÀ CỬA...

không một chút ổn định bám trụ như thế Ngài mới có thể đi bất cứ nơi đâu vào bất cứ nhà nào

NHÀ CỬA...

     Bước vào nhà ai, nhất là những nhà nghèo. Ôi thôi ! Thật kinh khủng : nhà cửa lụp xụp, ẩm mốc hôi hám khắm khía tanh tưởi khai khú... nhất là nhà có con nít hay nuôi chó con thì còn ghê gớm hơn nữa.

Quần áo giăng mắc tứ lung tung, chăn mùng giường chiếu bừa bộn, ly cốc chén dĩa cáu bẩn cả tầng, chai lọ to nhỏ lỉnh kỉnh.....

     Tôi ái ngại khi phải vô nhà này nhà kia ; mà vào rồi thì chỉ muốn đi ra càng sớm càng tốt. Có lẽ vì từ nhỏ tôi đã được ở nhà cao cửa rộng, thoáng ráo sạch sẽ mát mẻ gọn gàng ; tiện nghi, điện nước tương đối thoải mái, mọi chuyện đều được sắp xếp ổn định đâu vào đấy.

     Hồi tâm lại tôi nghiệm thấy Chúa của tôi, lang thang đầu làng cuối phố, không mái nhà che, xin cơm cháo từng ngày

"con chồn có hang chim trời có tổ Con Người không chỗ tựa đầu..."

không một chút ổn định bám trụ như thế Ngài mới có thể đi bất cứ nơi đâu vào bất cứ nhà nào, dù ẩm thấp siêu vẹo, mục nát, vách lá phên che bốn mùa ; mới đón nhận tất cả những gì là  phiền toái, thiếu thốn nên khi Ngài vào nhà người nghèo rách nát nhất thì đối với Ngài vẫn là ngon lành...

     Lòng bác ái của tôi là vẫn muốn hôn người cùi đấy, nhưng vừa hôn vừa bịt mũi cơ.

 

Vui sống