NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH

Tạ ơn Chúa, qua đoạn Phúc Âm này Chúa cho con nhận ra, khi mọi người phán đoán, lên án mình thế nào thì sau cùng chỉ còn mình với Chúa mà thôi.

NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH

(Ga : 8, 2-11)

„Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người :"Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-Sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?". Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ : „Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi". Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. Người ngẩng lên và nói : „Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?" Người đàn bà đáp :"Thưa ông, không có ai cả". Đức Giêsu nói :"Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!".

Khi đám kinh sư và Pha-Ri-Sêu dẫn người phụ nữ đến trước mặt Chúa Giêsu. Đám dân chúng tò mò đi theo vây quanh Chúa Giêsu, ai, người nào trên tay cũng lăm lăm một hoặc hai cục đá, có cục bằng nắm tay, có cục lớn hơn, có cục bằng cả bàn tay xòe ra. Họ chỉ chờ Chúa Giêsu nói một lời đồng ý với Luật Mô-Sê là những cục đá sắc nhọn kia sẽ bay tới tấp vào người phụ nữ, quần áo xốc xếch, khốn khổ khốn nạn đang thẹn thùng gục mặt xuống đất, mái tóc rối bời che phủ hết khuôn mặt, đứng đó.

Hẳn Chúa Giêsu đã có kinh nghiệm về sự hận thù, nổi giận của đám kinh sư và Pha-Ri-Sêu này, nhìn đám đông ồ ạt, hỗn độn, mỗi người trên tay lăm lăm một hoặc hai hòn đá, Ngài nhớ lại khi Ngài tranh luận về lời chứng của Ngài liên quan đến bản thân Ngài nên Ngài thương cảm cho người đàn bà tội lỗi đứng đó.

Họ liền lượm đá để ném Người, nhưng Đức Giêsu lánh đi và ra khỏi Đền Thờ". (Gioan 8, 59)

Vì thế Ngài không nói gì, chỉ lẳng lặng điềm đạm ngồi xuống và lấy ngón tay mà viết trên đất.

Đức Giêsu viết gì?

Không ai biết: Tôi nghĩ biết đâu có thể Chúa đã viết :

"Thế còn người đàn ông cùng phạm tội với người phụ nữ này đâu rồi?".

Vì họ hỏi mãi nên Người ngẩng lên bảo họ :

„Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi".

Lời nói uy quyền của Chúa Giêsu đánh thẳng vào tim óc của từng con người đầy tội lỗi mà vẫn tưởng mình tốt lành, vẫn hiu hiu tự đắc cho là mình đạo đức, mình là kinh sư hướng dẫn bao nhiêu giáo dân, mình là những tín hữu giữ lề luật nghiêm nhặt cơ mà (Pha-Ri-Sêu).

Tôi là một người trong đám đông, tôi chính là người bỏ mấy cục đá trên tay xuống đất trước tiên và là người thứ nhất rời khỏi vòng tròn đám đông này.

Lời nói của Chúa Giêsu khiến tôi nhìn vào trong tâm hồn mình, thấy mình tội lỗi hơn ai cả, bản thân của tôi chỉ là kẻ hèn mọn, xấu xa, tôi cũng đã có lần phạm tội như người phụ nữ này, sao tôi không tự ném đá tôi mà tôi lại lăm lăm trong tay những cục đá to để chực ném vào người phụ nữ chân yếu tay mềm kia?

Bao nhiêu tội lỗi, nào tham lam của cải, ưa chuộng vật chất, quần áo, giầy dép có đủ rồi mà vẫn ham hố, bằng mọi cách mua thêm cái này, cái khác trong khi bao nhiêu người cần sự giúp đỡ của mình.

Các em bé mồ côi thiếu ăn thiếu mặc, những người cùi trong các trại phong thiếu thuốc men, quần áo và cần chăm sóc an ủi biết bao. Có một cái nhà để ở rồi mà vẫn còn cứ thu thu góp góp mua thêm nhà để cho thuê lấy thêm lợi nhuận.

Tôi chỉ giao thiệp với những ai giàu có, nhiều bằng cấp, có địa vị, mới đáng cho tôi qụy lụy, kính trọng, trong khi thấy ai quê mùa ít học thì tôi khinh khi không thèm nhìn đến.

Thế thì đâu là bác ái theo Lời Chúa dạy. Xét mình theo 10 Điều Răn Đức Chúa Trời và 6 Điều Răn Hội Thánh thì tội lỗi của tôi chồng chất vô vàn.

Tội nào cũng là tội phạm đến Danh Của Chúa chớ có phải chi tội ngoại tình mới bị ném đá đâu. Người phụ nữ phạm tội này nhiều khi vì hoàn cảnh ngang trái hay nghịch cảnh bị ép buộc, bị hiếp dâm v.v… thế mà chỉ người phụ nữ mới bị lên án…?

Còn người „nam nhi" thì sao???

Sao luật của Do Thái thời đó và luật của Việt Nam giống nhau ở điểm thiên vị, trọng nam khinh nữ như thế ư !?. .

Một lúc sau, tất cả các kinh sư, các người Pha-ri-sêu và đám đông hiếu kỳ vây quanh người phụ nữ phạm tội bỏ đi hết „chỉ còn lại một mình Đức Giêsu và người phụ nữ, người phụ nữ đứng giữa", vâng, người phụ nữ phạm tội đang đứng giữa những cục đá mà đám đông đã để lại dưới chân họ.

Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?"

„Thưa ông, không ai cả"

„Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!".

Tạ ơn Chúa, qua đoạn Phúc Âm này Chúa cho con nhận ra, khi mọi người phán đoán, lên án mình thế nào thì sau cùng chỉ còn mình với Chúa mà thôi.

Nếu mình cứ sống theo thói đời thì mình sẽ đi nghịch lại với mình, vì mình hay hùa theo đám đông và sống trong dư luận. Như thế tự mình sẽ đánh mất chính mình. Chúa tha tội và khuyên „đừng phạm tội nữa", nhưng mà mình vẫn yếu đuối vẫn có thể phạm tội hoài.

„Lạy Chúa, xin dạy con biết dừng lại khi con có ý muốn xét đoán một ai. – Xin dạy con biết nhìn lại mình dưới ánh sáng của Thánh Thần Chúa để con biết sống xứng đáng con của Ngài.

Xin giúp con can đảm vượt thắng chính mình để con biết sống bác ái, làm chứng nhân cho Chúa ở thế gian này.

NTT

Vui sống