Đối với Thiên Chúa mọi người đều đang sống

"Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống”.

Đối với Thiên Chúa mọi người đều đang sống

Nguyễn Văn Ty. SDB

Cách đặt vấn đề ‘kẻ chết sống lại’ của nhóm Xa-đốc quả là rất ấn tượng, nhưng cũng ấn tượng không kém là cách giải đáp của Đức Giê-su. Chúng ta rất dễ bị cuốn hút vào một cuộc tranh luận mang tính triết lý như thế: ‘có hay không có sự sống lại từ cõi chết?’. Thật ra trong câu trả lời, Đức Giê-su không chỉ giới hạn trong việc chứng minh tính lô-gíc của sự sống lại. Người còn đi xa hơn thế rất nhiều khi khảng định: sự sống và sự sống lại liên quan trực tiếp tới bản chất hay yếu tính của Thiên Chúa.

Vấn đề ‘sống lại từ cõi chết’ thường được chúng ta đặt ra như sau:

Con người có thật sẽ sống lại không?

Tại sao họ lại cần phải sống lại?

Do quyền năng nào mà họ được sống lại?

Thiết nghĩ các vấn nạn tương tự cũng được anh em Phật Giáo đặt ra khi thuyết pháp về kiếp luân hồi. Và anh em cũng trưng ra những giải thích hết sức hợp lý dựa trên một số định đề được công nhận, mà không cần đề cập gì tới sự hiện hữu của Thiên Chúa. Để trả lời thắc mắc của nhóm Xa-đốc là những người Do Thái chính hiệu, Đức Giê-su chỉ cần viện dẫn quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa thì đã quá đủ sức thuyết phục.

Qua câu giải đáp, Đức Giê-su thực tình muốn đưa các thính giả tới một khám phá rất Tin Mừng về Thiên Chúa. Nhân vấn đề ‘kẻ chết sống lại’, Người mời gọi đám thính giả tiến sâu hơn vào sự hiểu biết về bản tính đích thực của Thiên Chúa:

"Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống”.

Trước hết, Người cho một định nghĩa về Thiên Chúa trong tương quan trực tiếp với từng người chúng ta. Trong tương quan này Thiên Chúa không những là sự sống qua việc tạo dựng loài người và ban cho họ sự sống qua việc thổi hơi trên họ, nhưng Ngài còn là sự sống lại của họ… vì tất cả - tất cả mọi người đều đã chết trong tội.

Khi đề cập tới các kẻ được cứu rỗi Người gọi "họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại”.

Nói như thế, hầu như Đức Giê-su muốn khảng định: đối với mỗi con người tội lỗi, cũng như toàn thể nhân loại hư hỏng, thì Thiên Chúa không những là sự sống trong tạo dựng, mà còn là sự sống lại nữa trong thực tế hiện sinh của kiếp người.

Sẽ không tìm thấy bất cứ một người lành hay thánh thiện nào trên thiên quốc, nếu không phải là những kẻ được sống lại từ cõi chết tội lỗi. Sách Khải Huyền đã xác định rõ điều này bằng hình ảnh:

"Những người mặc áo trắng kia là ai vậy?... Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Kh 7, 13-14).

Đối với tất cả mọi người, không trừ một ai, bằng cách này hay cách khác, họ chỉ có thể trở thành con Thiên Chúa vì họ đã được sống lại từ cõi chết của tội lỗi.

Thực thế, như Phao-lô khảng định sau này: không một ai thoát khỏi tình trạng này, không một ai có thể là luật trừ.

"Vì một người duy nhất, mà tội lỗi đã xâm nhập trần gian, và tội lỗi gây nên sự chết; như thế sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội” (Rm 5, 12).

Trong giai thoại về La-da-rô sống lại, Đức Giê-su cũng đã tự giới thiệu: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống!” (Ga 11, 25).

Đáng lưu ý ở đây là ‘sự sống lại’ được đặt trước cả ‘sự sống’.

Người không chỉ khảng định là Ta - hay Thiên Chúa có khả năng ‘làm’ cho sống lại, mà chính Người ‘là’ sự sống lại.

Đối với Người, làm cho sống lại thể lý từ cõi chết như trường hợp La-da-rô, hay sẽ xảy đến cho hết mọi người trong ngày sau hết, chỉ là sự kiện nhỏ;

sự thật lớn hơn nhiều là những ai đặt trọn niềm tin vào Đức Ki-tô Giê-su, Đấng cứu độ duy nhất, đầu sẽ được cho sống lại từ cõi chết của tội lỗi, vì đã tiếp nhận lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa. Người quả là sự sống lại, nhất là đối với những ai đã chết trong lỗi tội nặng nề.

"Ai tin vào Thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống”.

Và vì Thiên Chúa là sự sống lại và là sự sống, nên "đối với Người, tất cả đều đang sống”.

Lòng thương xót và ơn cứu độ của Ngài đạt tới hết thảy mọi người, không loại trừ ai. Con người có muốn tiếp nhận hay không tiếp nhận lòng nhân từ đó lại là một chuyện khác.

Vì thế Ngài tuyên bố mình "không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống”.

Phao-lô gợi lại tư tưởng trên như sau: "Ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người…vì họ trở nên công chính… được sống… và được thống trị ” (Rm 5,15.17).

Quả thế, Đức Giê-su Ki-tô, trong cái chết và phục sinh của Người, đã minh chứng cách hùng hồn rằng, tự bản chất Thiên Chúa tiên quyết chính là sự sống lại. Đó là nền tảng vững chắc nhất của niềm tin và hy vọng của mọi Ki-tô hữu. Tin và hy vọng được sống lại, không chỉ sẽ xẩy đến về mặt thể lý trong ngày sau hết, nhưng đã và đang sẩy ra liên tục trong cuộc sống đức tin, trước hết vào ngày chịu phép rửa, rồi mỗi khi con người rơi vào cái chết muôn hình vạn trạng của tội lỗi, họ được chỗi dậy trong lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa.

Quả thật ‘Thiên Chúa là sự sống lại và là sự sống’ của hết thảy mọi người, của tôi và bạn nữa, trong mọi nơi mọi lúc. Có điều chúng ta có thật xác tín điều đó không?

Lạy Chúa Ki-tô đã chết và sống lại, xin cho con biết tuyên xưng không ngừng: Chúa chính là sự sống lại và là sự sống của con. Mỗi khi tự nhắc nhở mình là ‘con Thiên Chúa’, xin cho con cũng xác tín vững chắc rằng, mình đã và đang không ngừng được sống lại từ cõi chết của tội lỗi…, nhờ vào lượng từ bi hải hà của Chúa mà thôi. Con muốn luôn nhắc nhở mình điều này, để con có thể không ngừng cất tiếng ca tụng lòng từ bi thương xót Chúa, ngay giữa những tội lỗi và yếu hèn nhất của con. A-men

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB

Vui sống