Thiên Chúa của kẻ chết

Tôi đang sống hay đang chết

 

 

Tamlinhvaodoi

 

Qua Tin mừng Luca 20 : 38 Thầy Giêsu khẳng định:

Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết,

nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống,

vì đối với Người, tất cả đều đang sống  (Lc 20 : 38)

Đối với Chúa, tất cả đều đang sống 

Nhưng đối với tôi thì sao???

Tôi đang sống hay đang chết???

Hẳn nhiên là tôi đang đi đứng ngủ nghỉ, chạy nhảy, thở ra hít vào ….

Làm sao dám bảo tôi chết cho được??

Nhưng thử xem Kinh Thánh đưa ra những hình ảnh sự chết nào… về tâm linh:

1Tx 5:6   6 Vậy chúng ta đừngngủ mê như những người khác,

nhưng hãy tỉnh thức và sống tiết độ.

Ep 5:14   Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ !

Từ chốn tử vong,trỗi dậy đi nào !Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi !

1Pr 2:9   Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền.

Những hình ảnh ngủ mê, đang ngủ, chốn tử vong,  miền u tối đều chỉ tình trạng sự chết về tâm linh.

Làm sao biết mình đang chết, đang ngủ mê???

 

LÀM SAO BIẾT

MÌNH ĐANG NGỦ MÊ?

Khổng Nhuận

 

Như gã say rượu tít cung thang, miệng luôn lảm nhảm: Tui đâu có say!

Nhưng thực ra chẳng còn một chút ý thức gì. Sáng hôm sau tỉnh dậy, không nhớ gì mình đã làm hoặc đã nói hôm qua.

Tình trạng ngủ mê của chúng ta cũng vậy. trong thời gian ngủ mê, ta thường cho rẳng mình đâu có ngủ mê. Nhưng cũng có một lúc nào đó chúng ta nhận ra mình ngủ mê và rất muốn tỉnh giấc nhưng không biết làm cách nào để tỉnh lại.

 

LÀM SAO BIẾT MÌNH ĐANG NGỦ MÊ?

Người máy:thực hiện các việc đạo đức:

đọc kinh miên man, hát thánh ca dù với giọng oanh vàng,  siêng năng tham dự thánh lễ, rước lễ, chầu Mình Thánh Chúa ….

tất cả đều làm như cái máy theo thói quen, hoặc làm cho người ta khen.

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn tự hào mình còn đạo đức hơn chán vạn người khác dựa vào những thành tích bên ngoài với con số: đi lễ hàng ngày, rước lễ hàng ngày, mỗi tuần kiêng thịt ngày thứ Sáu…

trong khi chúng tôi chẳng biết Chúa là ai, là gì… ngoài một mớ lý thuyết vỡ lòng về một ông Chúa mang tầm vóc uy nghi, cao siêu, xa lạ mà chúng tôi đã từng nghe đi nghe lại trong nhà thờ mỗi ngày :

Quả thực mình đang ngủ mê.

 

Đọc Kinh Thánh, dù cho mỗi ngày 15 phút, nhưng ngay sau đó lại để cho những lo toan gai góc thường ngày làm chết ngộp Lời Chúa vừa gieo vào lòng.

Dù đọc suốt cả đời, hạt giống Lời Chúa cũng không thể sinh hoa trái.

Có dịp nào thảo luận về Kinh Thánh, chúng tôi hăng hái tranh luận như một lũ thầy bói sờ voi.

Sau đó ai về nhà nấy, chuyện Lời Chúa cứ để chim trời bay xuống ăn mất thoải mái, chẳng dính dáng gì tới đời sống thường ngày của chúng tôi:

Rõ ràng mình đang ngủ mê.

 

Chúng tôi còn thích đọc các sách đạo đức, thần học bàn về Chúa, đức tin, sống đạo … nhưng hầu như chúng tôi chỉ đọc để tăng thêm kiến thức, biết thêm một mớ lý thuyết xa vời với những lý luận rất cao siêu.

Còn chuyện hiểu về Chúa, dường như chúng tôi vẫn còn trong tình trạng mẫu giáo với một vài quan niệm cứng ngắc, vô hồn vềChúa của mình:

Đấng toàn năng, tạo dựng trời đất(Chúa quá cao sang, tôi không thể với tới)

Đầng yêu thương vô biên…nhưng Ngài lại chỉ yêu thương khoảng 10% số người theo đạo Chúa, còn 90% quân ngoại đạo thì mặc xác, sống chết mặc bay!!

Thế mà cũng tung hô Ngài là yêu thương vô bờ!!

hoá ra điều tôi biết về Chúa chỉ là cái vỏ, là ý niệm;

còn chính bản thể đích thực củaNgài chúng tôi hoàn toàn mù tịt:

Quả thực mình đang ngủ mê.

 

Chúng tôi bỏ nhà bỏ cửa, dấn thân ra khơi Loan Báo Tin Mừng.

Nhưng khổ nỗi chúng tôi chỉ biết nói những gì ghi trong tài liệu học tập, không được nói ra ngoài đề, nếu không sẽ đi lạc và làm cho người nghe hoang mang.

Chúng tôi chỉ là máy cassette vô hồn.

Chính bản thân chúng tôi cũng chẳng thấm Lời Chúa, không biết người nghe sẽ như thế nào?!

Thành thử ra, tiếng là chúng tôi cứ tưởng là đã cứu được rất nhiều linh hồn - hàng trăm, hàng ngàn người gia nhập vào cộng đoàn - nhưng chính linh hồn chúng tôi thì không biết ra sao:

Chắc chắn mình đang ngủ mê.

 

Chúng tôi rêu rao lớn tiếng: hãy tin vào sự quan phòng của Chúa,

nhưng chúng tôi vẫn cứ lo sợ đủthứ.

Lo vì không biết làm sao để giải quyết tình trạng tinh thần các thành viên sa sút, họ đã mất lửa thủa ban đầu.

Lo vì quá khá nhiều thành viên rời bỏ cộng đoàn sau 3,4 năm sinh hoạt.

Rồi chúng tôi khích lệ nhau: Đừng sợ! Đừng sợ!

Rõ ràng là chúng tôi đang mang nỗi sợ trong mình,

nếu không, cần gì phải vừa run run vừa nhắc nhở nhau như thế.

Thêm vào đó, trong đời sống gia đình, chúng tôi cánh cánh bên lòng lắm nỗi lo toan: Không biết chuyện làm ăn may mắn của mình kéo dài được mấy năm; Không biết con cái sau này lấy vợ lấy chồng có được hạnh phúc không?

Và cả ngàn nỗi lo khác lúc âm thầm lúc dâng cao. Chính nỗi lo sợ này mách bảo cho chúng tôi biết:

Quả thực mình đang ngủ mê.

 

Tình trạng bị giam cầm, áp bức:

Chúng tôi chăm chăm giữ đạo làm sao kiếm được cái vé vào cửa thiên đàng (Thiên đàng mà cũng có cửa !!)

Trước khi đi ngủ nếu không đọc ít là 3 kinh Kính Mừng thì ngủ không yên.

Chúng tôi bị giam cầm trong không gian chật chột những gì đã được dạy, không dám suy nghĩ, không dám đặt vần đề, sợ lạc đạo thì chỉ có chết.

Thí dụ đơn giản như Giáo hội dạy: Thiên Chúa có Ba Ngôi thì cứ buộc phải tin và vang tiếng tuyên xưng niềm tin ấy vào mỗi ngày Chúa nhật.

Ba Ngôi cứ việc hủ hỉ yêu thương nhau, hiệp thông với với nhau.

Còn chúng tôi là lũ thường dân lúc nhúc dưới gầm trời này có hiểu cóc khô gì đâu - đã gọi là màu nhiệm thì làm sao mà hiểu được!! - làm sao mà hiệp thông với Ba Ngôi Thiên Chúa được.

Cùng lắm hình ảnh Thiên Chúa Ba Ngôi yêu thương nhau sẽ là tấm gương sáng chói cho anh em công giáo chúng tôi biết yêu thương nhau mà thôi.

Chúng tôi như lũ trẻ bảo sao nghe vậy, đứa nào thắc mắc, đặt vấn đề, suy nghĩ khác những gì bề trên dạy sẽ bị đuổi ra khỏi nhà: một hình thức bị áp bức, bị giam cầm, không bằng roi vọt, không bằng cũi chó, chuồng cọp nhưng bằng áp lực truyền thống, áp lực cộng đoàn trong giáo xứ.

Như thế cũng dủ chứng tỏ: Hiện tạimình đang ngủ mê.

 

Nói một đàng làm một nẻo:

Chúng tôi thường chia sẻ với ngừơi khác như nhai đi nhai lại như bã mía: "Chúa luôn ở bên tôi" nhưng thực sự trong ngày tôi chẳng nhớ Chúa một giây.

Tôi chỉ thấy mình đứng ra giải quyết mọi việc…

Xin mời Chúa đứng sang một bên…

Thậm chí xin mới Chúa đi chỗ khác khi tôi muốn làm điều bất chính nào đó …

Quả thựcmình đang ngủ mê.

 

Tóm lại, chúng tôi đã dẫn ra một vài việc cụ thể để biết rằng:

Quả thực mình đang ngủ mê.

Một tác giả nổi danh trong cuốn Le Mystique espiègle (nhà thần bí tinh nghịch) đã tuyên bố rằng: Người ta sinh ra, sống và chết trong tình trạng ngủ say.

Trong câu chuyện nguyên bản Chú Đại Bàng Gà, linh mục dòng Tên Tony de Mello đã gióng một hồi chuông báo tử cho người ai cứ mãi thích ngủ mê, không chịu thức dậy khi kết thúc câu chuyện bằng một cái chết nhạt nhẽo vô vị của chú đại bàng con:

Cứ vậy, đại bàng ta sống và chết như một chú gà vì nó vẫn đinh ninh rằng mình chỉ là một con gà vô danh tiểu tốt, khốn cùng.

 

Làm sao chúng tôi dám quả quyết làquả thựcmình đang ngủ mê?

Xin thưa: Một khi cảm nghiệm sống trong Thần Khí, chúng tôi mới  biết rất rõ bằng tâm sáng suốt, thức tỉnh :

À thì ra mấy chục năm qua mình ngủ mê…

mà cứ tưởng mình đạo đức lắm, ngon cơm lắm…!!!

 

Nếu biết mình đang ngủ mê thì có thể đi tới kết luận u buồn:

Đối với tôi, Chúa là Thiên Chúa của kẻ chết.

Vui sống