Tôi chẳng dám từ bỏ suy nghĩ truyền thống

Tôi chẳng dám từ bỏ suy nghĩ truyền thống:

Chúa cao sang thánh thiện – tôi tội lỗi phàm hèn

New Page 1


Tôi chẳng dám bỏ suy nghĩ truyền thống…

mà theo Người

                                                    

 

Tamlinhvaodoi

 

Tin Mừng: Mt 4, 12-23

12Khi Đức Giê-su nghe tin ông Gio-an đã bị nộp, Người lánh qua miền Ga-li-lê.
13
Rồi Người bỏ Na-da-rét, đến ở Ca-phác-na-um, một thành ven biển hồ Ga-li-lê, thuộc địa hạt Dơ-vu-lun và Náp-ta-li,
14
để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a nói :
15
Này đất Dơ-vu-lun, và đất Náp-ta-li, hỡi con đường ven biển, và vùng tả ngạn sông Gio-đan, hỡi Ga-li-lê, miền đất của dân ngoại !
16
Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng,

những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.
17
Từ lúc đó, Đức Giê-su bắt đầu rao giảng và nói rằng : "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”
18
Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá.
19
Người bảo các ông : "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.”
20
Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.
21
Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông.
22
Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại…mà theo Người.

Những bài chia sẻ trên mạng hầu hết xoay quanh vấn đề Từ bỏ với những kiểu từ bỏ khác nhau nhưng rất truyền thống

Trước hết là từ bỏ tội lỗi, đam mê dục vọng

Từ bỏ những thói hư tật xấu

Từ bỏ danh vọng thế gian ngay cả khi hoạt động Tông đồ hay Bác ái

Từ bỏ ý riêng. Bề trên rất khoái…nhưng bề dưới rất nặng nề…khi bị sai bảo thực hiện những điều mình chẳng thích tí nào…

Đỉnh cao là từ bỏ mọi sự mà theo Chúa

Tuy nhiên,  nói cho cùng việc từ bỏ này cũng khá mông lung…không rõ ràng cụ thể lắm..

Nhiều nữ tu ngẩng cao đầu tự hào khi chia sẻ vềđời thánh hiến của mình.

Thánh hiến ở đây chỉ được hiểu đơn giản là đi tu, mặc áo dòng, khấn trọn đời…

Trong khi chuyện từ bỏ thì vẫn ở trên trời…

Quý linh mục cũng vậy thôi…tiếng là từ bỏ mọi sự mà theo Chúa..

Nhưng vị thế làm cha thiên hạ khiến cho việc từ bỏ gần như rất khó thực hiện.

Đơn giản chỉ vì việc từ bỏ ý riêng dành cho giáo dân – cấp thừa hành…

chứ đời nào lại dành cho linh mục với nhiệm vụ cai quản, chỉ huy, ra lệnh…

 

Nói cho cùng: Cho dù vị nào đó nghĩ rằng mình đã từ bỏ mọi sự

Thì vẫn còn bị giam hãm trong bức tường ngục tù kiên cố

đó là truyền thống phân biệt :

Chúa cao sang thánh thiện – tôi tội lỗi phàm hèn.

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi lo giữ đạo hơn là sống đạo.

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi lo tránh tội hơn là sống Lời Chúa

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi lo lập công hơn là sống với Chúa

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi kính sợ Chúa hơn là yêu mến Chúa.

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi chỉ yêu Chúa nửa vời.

Chính truyền thống phân biệt này khiến tôi chỉ đi theo Chúa nửa vời..

Tới đây, nổ ra một cuộc tranh cãi nảy lửa

Nhóm truyền thống lý luận rằng:(truyền thống Chúa thánh thiện – tôi tội lỗi)

-   Giáo hội dạy phải biện phân Chúa thánh thiện – tôi tội lỗi .

Anh là ai mà dám chống lại giáo huấn nền tảng này.

-   Không lẽ lại cho rằng Chúa thánh thiện – tôi cũng thánh thiện..

Phạm thượng. Coi chừng làm Luxiphe lúc nào không biết.

Anh là ai mà dám nhận mình thánh thiện.???

Anh không nhớ sao? Các thánh mỗi ngày còn lỗi 7 lần cơ đấy!!!

Nếu anh còn cả gan nghĩ như vậy… coi chừng bị lên án là RỐI ĐẠO.

Dám nghĩ khác truyền thống hàng ngàn năm nay…từ thời Cựu ước tới bây giờ…

Anh là ai mà dám nghĩ mình giỏi hơn Giáo hội chắc???

Anh là ai mà dám tạo ra một nền thần học khác hẳn suy tư thần học từ trước tới nay!!!

Coi chừng đang bị LẠC ĐẠO đấy

Đã biết sai rành rành như vậy mà cứ cố ăn nói lung tung …

Rồi còn cả gan phát tán trên mạng khiến cho nhiều người đâm ra hoang mang..

Khiến họ đâm ra nghi ngờ giáo huấn của Giáo hội từ bao đời nay!!!

Khôn hồn thì lo đấm ngực ăn năn thống hối mau đi..

Kẻo bị người ta kết án và loại trừ khỏi hộp mail của họ…

 

Nhóm Tamlinhvaodoi chia sẻ

Xin lấy bài Nên Thánh của Khổng Nhuận đã viết khá lâu rồi

Nhưng vẫn còn nóng hổi trong nồi áp suất THÁNH THIỆN !!!

 

NÊN THÁNH

 

Khổng Đức Nhuận

 

Nên thánh là một trong những chủ đề mà bất cứ một ai lên đường tìm kiếm Chúa cũng phải quan tâm và chắc chắn phải trải qua nhiều ngày đêm khắc khoải, suy tư, trăn trở để tìm ra ý nghĩa đích thực của việc nên thánh này. Thực vậy, bản thân tôi cũng đã dành thời gian hàng năm trời miên man suy tư về chủ đề nghe có rất quen nhưng cũng rất đỗi hóc búa này.

Tôi xin chia sẻ con đường nên thánh của tôi, dựa vào lời tông thư của Đức Gioan Phaolô II:

«Đừng hiểu lầm về lý tưởng trọn lành này như thể đời sống thánh thiên đòi hỏi phải có mộtcuộc sống phi thườngchỉ vài người xuất chúng mới đạt được.

Đường nên thánh thì có nhiềuvà thích hợp với ơn gọi của từng người.

Tiến trình nên thánh là mộttiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»

Tôi xin phép được bắt đầu với câu:

Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người.

Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân, đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện, để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»

Quả thật, đường nên thánh thì có nhiều và tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân với sự nâng đỡ của nhiều yếu tố:

sức mạnh của Chúa, các bí tích, cộng đoàn, gia đình…

nhưng tiến trình cá nhân nên thánh là một yếu tố quan trọng nhất.

Muốn nên thánh, chính tôi phải xác tín, phải cố gắng, phải nỗ lực, phải kiên trì, phải quyết tâm, …

Tôi xin chia sẻ quá trình nên thánh của tôi, có thể nó hơi lạ, thậm chí một số người còn cho là rất khác lạ.

Nhưng dù sao tôi cũng xin trình bày như một việc chia sẻ đời sống mà nhiều cộng đoàn đang thực hiện.

Quá trình nên thánh của tôi có thể chia làm 3 giai đoạn:

Giai đoạn 1: Ai sao tôi vậy

Nên thánh là một điều không tưởng vì tôi thấy mình yếu đuối, phàm hèn, tội lỗi.

Tương quan giữa Chúa và tôi luôn có một bức tường ô nhục ngăn cách thánh – phàm.

Giỏi lắm là vào những dịp tĩnh tâm mùa Vọng hay mùa Chay, tôi mới cảm thấy có vẻ hơi gần Chúa được một chút.

Nhưng rồi những lời kêu gọi sửa đuờng lối Chúa chưa kịp uốn cho ngay thẳng và lời kêu gọi sám hối chưa kịp ăn năn dốc lòng chừa…

 thì mùa Giáng Sinh rộn rã, mùa Phục Sinh từng bừng đã cuốn phăng đi tất cả và con người cũ của tôi đã vội vã quay về với mùa thường niên chảy trôi theo nhịp bình thường đều đều.

Ai sao tôi vậy. Amen.

Lời Đức Giêsu nhắn nhủ:

«Anh em hãy nên trọn lành như Cha của anh em trên trời» -

tôi nghĩ chỉ để lộng kính cho vui

rồi đặt lên nơi thật cao trên bàn thờ để hù ma thiên hạ.

Giai đoạn 2: Miên man suy tư về nên thánh

Suốt một năm trời ròng rã, tôi đã tự đặt cho mình những câu hỏi và tự mày mò, tìm kiếm câu trả lời

1. Muốn nên thánh tôi phải làm gì?

Tôi đã tham dự thánh lễ(chủ yếu là xem)và rước lễ (chứ không phải rước Chúa) khoảng 7000 lần, thế mà sao tôi vẫn không thánh thiện hơn chút nào.

Lẽ ra mỗi lần rước Chúa tôi có thể gần Chúa thêm 1 milimet và như vậy tôi đã gần Chúa được 7 mét.

Ấy thế mà không phải, dường như càng lớn tôi lại càng xa Chúa hơn với cả ngàn thứ lo toan trong cuộc sống.

Tôi phải đọc kinh ư?

Tôi cảm thấy đọc kinh có phần máy móc, đọc cho có lệ.

Làm việc lành phúc đức ư?

Chúa đâu chẳng thấy… chỉ thấy cái tôi đang thầm tự hào về những việc đạo đức hay những việc thi ân làm phúc cho người khác.

Tóm lại, tôi đã làm hết cách nhưng tất cả đều không giúp tôi thánh thiện hơn. Và bức tường ngăn cách của tôi với Chúa dường như ngày càng cao hơn, càng dầy hơn, có lẽ không cách nào phá nổi.

Như thế tôi có thể kết luận:

Vấn đề nên thánh không lệ thuộc vào các việc tôi phải làm, cho dù đó toàn là những việc đạo đức, tốt lành và có vẻ rất thánh thiện!!!

2. Vậy việc nên thánh dựa trên nền tảng nào?

Để tìm ra câu trả lời hóc búa này, tôi bắt đầu chúi mũi vào nghiên cứu Kinh Thánh.

Vào năm 1985, sách Kinh Thánh còn hiếm hoi. Tôi dùng cuốn «Tin Mừng về Chúa Cha» của linh mục Ansơn Vị và bộ «Kinh Thánh» của linh mục Nguyễn Thế Thuấn.

Tôi đọc thật kỹ, ghi chép những câu tâm đắc vào sổ và miệt mài suy tư trong nỗi khắc khoải canh trường.

Cuối cùng tôi đã khám phá ra bản chất của việc nên thánh.

Thì ra nó đơn giản như một bài tính nhân 2 lần 5 là 10. Đây là một vài điều tôi khám phá ra:

Bản chất tôi vốn là thánh, thế mà tôi cứ phải mãi loay hoay kiếm tìm.

Tôi xin khởi đi từ kinh nghiệm của thánh Phao-lô: một con người nhiệt thành, đã từng hăng hái bách hại những người Kitô hữu nguyên thuỷ. Thế mà sau biến cố Damas, ngài đã tập sống theo đức Kitô, cuối cùng ngài cũng đã khám phá ra rằng:

"Trong Đức Ki-tô, Người đã chọn tatrước cả khi tạo thành vũ trụ,

để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện,

nhờ tình thương của Người” (Ep 1,4).

Trong câu này có một điều làm tôi thích thú vô cùng.

Đó là tôi vốn thánh thiện và tinh tuyền trước cả khi tạo thành vũ trụ.

Không cần gì phải  nhờ thực hiện những việc làm trên,

mà chính là nhờ tình thương của Người.

Thêm vào đó, tôi còn nhớ rất rõ cảm nghiệm của ngôn sứ Giêrêmia:

«Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ,

Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ,

Ta đã thánh hoá ngươi,

Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân» (Gr 1,5).

Rõ ràng tôi vốn là thánh trước khi tôi hình thành trong lòng mẹ

chính Chúa đã thánh hoá tôi

tôi hoá thành thánh ngay từ lúc tôi mới là một thai nhi tí xíu chưa biết chút gì…

 

Trở về thời khởi nguyên, tôi biết rằng

con người tôi là hình ảnh Thiên Chúa,

 tràn đầy sự sống Thiên Chúa

qua việc Ngài thổi hơi sự sống thần linh của Ngài.

Tóm lại tôi có thể tuyên bố rằng

con người tôi vốn là thánh thiện từ đầu đến chân,ngay từ trong lòng mẹ.

Ngoài ra thánh Phêrô còn giúp tôi xác tín hơn qua thư thứ 2:

«Anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa» (2Pr 1,4).

Cho tới đây thì mọi sự quá rõ ràng: Con người tôi nội tâm vốn là thánh

vì được mang hình ảnh Thiên Chúa,

tràn đầy sự sống thần linh của Ngài

và được thực sự thông phần bản tánh của Ngài.

Còn gì tuyệt vời hơn nữa đây.

 

Nói thì dễ như ăn cơm sườn, nhưng để nhận ra điều này, tôi đã phải miên man suy tư cả năm trời mới tìm được 3 viên ngọc Lời Chúa trên đây.

Có thể nói đây là cuộc cách mạng nội tâm vĩ đại,

đánh tan quá khứ mặc cảm tội lỗi, yếu hèn, bất xứng.

Đây cũng chính là sám hối - Metanoia - thay đổi não trạng,

giã từ con người cũ mặc con người mới - người con yêu dấu của Chúa.

Giai đoạn 3: Kinh nghiệm chập chững trên bước đường nên thánh

Nhận ra mình là con người mới – con người vốn là thánh, vốn là con yêu dấu của Ngài đă là một cuộc cách mạng cam go

vì không dễ gì từ bỏ được quan niệm Chúa thánh thiện, tôi tội lỗi...

đã in sâu vào trí óc mình suốt 35 năm trời:

Rất nhiều người vẫn còn luẩn quẩn trong ngục tùmặc cảm yếu hèn, tội lỗi, nên khó có thể thoát ra được.

Thay đổi quan niệm mới rồi, tôi lại phải đối đầu với một khó khăn thứ 2:

đó là làm sao áp dụng được vào trong đời sống thực tế hàng ngày của mình.

Tôi khởi đầu bằng cách dành 30 phút mỗi buổi tối...ngồi một mình, nhìn ngắm con người mình, tâm hồn mình và thì thầm một câu tâm niệm như:

Chúa thấm nhập con, con thấm nhập Chúa.

Tôi còn sáng tác một vài câu khác nữa. Lúc đầu, chẳng thấy gì, nhưng chừng vài tuần sau, tôi thấy dường như Chúa ở trong tôi thức dậy sau một giấc ngủ dài 35 năm.

Giống như Ngài cứ giả vờ ngủ trong khi các môn đệ láo nháo lo sợ con thuyền sắp đắm chìm trong cơn bão...

Khi một mình chạy xe đạp hay xe Honda, lúc nào nhớ, tôi tập sống trong sự kết hợp âm thầm:

Ngài đang lái qua đôi tay của tôi.

Càng kết hợp, tôi càng lái xe tỉnh táo, tâm hồn nhẹ nhàng, hân hoan. Những lần tỉnh thức như vậy chỉ kéo dài chừngvài phút.

Cả khi tắm, tôi cũng thường cảm nhận Ngài cùng kì cọ và thưởng thức những dòng nước mát chảy khắp thân mình.

Trong khi làm bất cứ việc gì, tôi thỉnh thoảng dừng lại một vài phút để cảm nhận sự hiện diện sống động của Ngài trong tôi.

Theo tôi, đó là những giây phút sống thánh, những giây phút sống tỉnh thức,

những giây phút sống kết hợp với Chúa, những giây phút sống Đạo đích thực.

Ngôn từ tuy nhiều, nhưng tất cả chỉ để diễn tả một trạng thái duy nhất - đó là tôi cảm nhận được hương vị ngọt ngào củabình an và hoan lạc trong Thánh Thần.

 

Để minh họa thêm, tôi xin kể một câu chuyện có thật ngay trong gia đình tôi.

Sau một tuần tĩnh tâm, bà xã tôi về nhà, tâm hồn hân hoan bay bổng, lâng lâng siêu thoát trong hạnh phúc bồng bềnh.

Vợ tôi chân thành chia sẻ:

Em đang cảm thấy thánh thiện quá, vậy chuyện vợ chồng thì tính sao đây? 

Tôi hỏi nàng:

Này em thân yêu, trong thân xác em có một chỗ nào đó mà Chúa sợ quá, không dám cai quản, mà để cho Satan chiếm cứ và làm rối tung cả lên không?

Cô nàng khựng lại, suy nghĩ mông lung mà vẫn chưa tìm được câu trả lời. Tôi hỏi tiếp:

Em nhớ lại đi thân xác mình là đền thờ của Thánh Thần mà.

Thánh Thần Chúa thấm nhậptừng tế bào thân thể ta

làm cho toàn thân ta thánh thiện và tinh tuyền.

Còn chuyện kết hợp vợ chồng thì anh em mình vừa kết hợp nên một xương một thịt

mà cùng lúc đó kết hợp nên một trong Thần Khí của Ngài.

Chúa trong em, Chúa trong anh,

như thế chính Thánh Thần tình yêu nối kết vợ chồng ta nên một với nhau.

Chúng ta vừa kết hợp trong thân xác

vừa hoan lạc trong Thần Khí tình yêu của Ngài.

Thánh ở chính chỗ đó, em hiểu chứ?

Thế là cô nàng mỉm cười hân hoan, lòng nhẹ nhàng như cất đi một gánh nặng ngàn cân.

Tóm lại, sống thánh không lệ thuộc vào những việc bên ngoài, nhưng hoàn toàn lệ thuộc vào niềm xác tín với tâm tình bên trong.

Xin Quý Vị lưu ý rằng:

Nói như thế không có nghĩa là: tôi luôn luôn thực hiện được cuộc sống thánh này.

Quả thật thời gian đầu cực kỳ khó khăn.

Mỗi ngày sống kết hiệp với Chúa được 5 phút là may lắm rồi.

Và từ năm này sang năm khác, thấm thoát đã gần 20 năm.

Thời gian sống với Chúa trong một ngày càng tăng lên và càng dễ dàng hơn.

Để kết thúc bài viết cô đọng này, tôi xin trở lại tông thư của Đức Gioan Phaolô II ở phần nhập đề:

Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người.

Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân,

đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện,

để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người»

 

-0-0-0-0-0-

 

Mới đây chúng tôi nhận được mail của một người bạn nhắc nhở rằng.

 

1. Sao lại tự phong mình là thánh?

Coi chừng giống như Luxiphe cứ tưởng mình thánh thiện sáng láng!!!

Sao không tỏ ra khiêm nhường một chút có phải hay không?

Cần gì cứ phải vênh cái mặt lên như thế!!!

2. Kiêu ngạo quá đỗi!!

3. Coi chừng rơi vàoảo tưởng!!

4. Đừng ru ngủ người khác,

hãy để người ta tự khám phá ra…

Chúng tôi xin trả lời vắn tắt sau đây về 4 điều nhắc nhở được viết bằng chữ đỏ

 

1.    Sao lại tự phong mình là thánh?

 

Lạ thật! có chỗ nào nói chúng tôi tự phong thánh cho mình đâu.

Chúng tôi CHỈ KHÁM PHÁ RA điều mà Chúa đã thực hiện sẵn nơi chúng ta vì tình thương vô biên của Ngài.

Đó là ngay từ khi chúng ta chưa biết gì thì Người đã thánh hóa chúng ta từ trong lòng mẹ của mình (Gr 1:5).

Thậm chí cả trước khi tạo dựng đất trời,

vì tình thương của Người,

Người đã chọn chúng ta trong Đức Kitô

để chúng tanênthánhthiện và tinh tuyền trước mặt Người.(Ep 1:5)

 

Rõ ràng là chính Chúa đã phong thánh cho chúng ta.

Chúng ta không cần gì phải phong thánh cho mình.

Chúng ta chỉ cần làm một việc đó là

khám phá ra món quà thánh thiện

mà Chúa đã dành sẵn cho mình mà thôi.

 

2.    Kiêu ngạo quá đỗi!!

 

Như chúng ta thấy đó..Khám phá ra mình là Thánh

vì tình yêu bao la của Chúa dành sẵn cho mình

thì chẳng có lý do gì mà kiêu ngạo cả!!

Ai cứ tưởng mình là thánh rồi vênh cái mặt lên thì đó là

"ông thánh cực kỳ dzổm”… bởi vì đó là nhận vơ!!

Ai cho rằng chúng tôi kiêu ngạo thì người đó chỉ hiểu lầm mà thôi!

Vì họ mang quan niệm đã in sẵn trong trí não:

Chúa thánh thiện – tôi tội lỗi.

Nên họ rất dị ứng với những gì khác với điều họ tin tưởng ngay từ còn thơ.

 

3.    Coi chừng rơi vào ảo tưởng!!

Ảo tưởng tức là dựa vào điều mơ hồ nào đó rồi cứ tưởng mình là thánh!!

Ở  đây hoàn toàn không phải như thế:

chúng tôi đã dựa vào nền tảng KinhThánh đàng hoàng

chứ không phải ngồi tưởng tượng vu vơ

rồi phong đại cho mình là thánh một cách bừa bãi, vô căn cứ, không tưởng

 

4.    Đừng ru ngủ người khác!!

Lạ thật!! có lẽ vị độc giả này cứ tưởng vừa đọc xong bài của chúng tôi lập tức mọi người đều có thể tự nhủ với mình rằng: Tôi là thánh!!

và thế là từ nay, cứ việc ngủ quên trong ảo tưởng làm thánh của mình!!!

Hoàn toàn không phải như vậy!!

Nếu đọc kỹ bài trên, quý vị cũng thấy rằng: để nhận ra mình là thánh, không thể là một sớm một chiều; không thể chỉ xem một lần, nghe một lần mà được.

Trái lại, đó là cả một quá trình cam go với tất cả kiên tâm trong nhiều năm trời may ra mới nhận ra món quà quý giá mà Chúa đã ban cho mình từ muôn thủa!!!

Không dễ dàng chút nào đâu!!

Tuy khó khăn, gian nan như thế..

nhưng nếu kiên tâm bền chí, miệt mài suy tư, kiếm tìm, khám phá…thì chắc chắn sẽ thành công.

Phaolô đã cảm nhận được, Phanxicô D’Assisi đã cảm nhận được,

Gioan Thánh Giá đã cảm nhận được..

chúng tôi cũng đã cảm nhận được ..

chắc chắn mọi người cũng sẽ cảm nhận được.

 

5. Hãy để người ta tự khám phá ra…

Ý cuối cùng của bạn hoàn toàn chính xác.

Chúng tôi hòan toàn đồng ý với bạn và ý tưởng này hòan toàn trùng khớp với lời kết luận của bài Nên Thánh:

Đường nên thánh thì có nhiều và thích hợp với ơn gọi của từng người.

Tiến trình nên thánh là một tiến trình cá nhân,

đã đòi hỏi phải có một sư phạm đúng đắn về sự thánh thiện,

để có thể thích nghi với nhịp sống của từng người.

Bài chia sẻ này minh chứng là một tiến trình cá nhân  

không có mục đích đưa ra một tiêu chuẩn bắt mọi người phải theo;

ngay cả vợ con mình chưa chắc đã đón nhận được tư tưởng có vẻ lạ tai này…

với người khác sẽ khó hơn nhiều, đặc biệt là bạn bè quen biết…

vì thế chuyện ru ngủ người khác...rất khó xảy ra..

Bài này được viết ra với mục đích chínhđể chia sẻ

với mong muốn quý vị cũng lên đường tìm kiếm.

Rồi sau khi thành công, quý vị viết một bài chia sẻ kể lại kinh nghiệm của mình..

Chúng tôi sẽ đang tải lên trang Web để khích lệ những vị khác lên đường kiếm tìm cho bằng được món quà tuyệt vời mà chính Chúa đã vì yêu thương đãdành cho mỗi người chúng ta…

ngay cả trước khi tạo dựng đất trời!!

Đặt vấn đề ngược lại

 

Để tăng thêm phần thú vị, giả sử bây giờ chúng tôi thử đặt vấn đề ngược lại rằng:

Bạn vơ ơn, phạm thượng!!

Hai đoạn Kinh thánh trên chứng tỏ Chúa yêu thương chúng ta quá đỗi.

Chúa đã dành sẵn cho chúng ta một món quà tuyệt vời mang tênTHÁNH THIỆN.

Thế mà chúng ta làm ngơ, coi thường, không thèm đếm xỉa tới món quà quý giá đó.

Coi tình yêu vô biên của Chúa đã dành cho mình chẳng được gờ-ram nào!!!

Quả là vô ơn phạm thượng, Cẩu đầu đao !!!!

 

-        Đầu độc mình và Đầu độc  người khác.

Từ đời này sang đời kia, chúng ta cứ cố truyền tai nhau, in vào đầu óc nhau rằng:

chúng ta là kẻ muôn đời phàm hèn tội lỗi, không đáng Chúa ngự vào lòng…

trong khi Ngài đã ngự trong lòng mình từ khuya rồi!!!

Như thế chứng tỏ chúng tavô ơn, bội bạc,coi thường Chúa quá. Nếu nói theo kiểu phim Tàu,

-        chúng ta đã  Đầu độc mình và Đầu độc người khác.

đáng xữ trảm "cẩu đầu đao”!!!

Bạn tính sao đây?

 

Tổng kết

Mến chúc quý vị cũng nhận ra bản chất thánh thiện tuyệt vời

như là một món quà quý giá mà Chúa đã dành sẵn cho mình,

để chúng ta có thể sống nênmột với Người

trong tình yêu vô biên của Người.

 

Nếu tôi chẳng dám từ bỏ suy nghĩ truyền thống :

Chúa cao sang thánh thiện – tôi tội lỗi phàm hèn

Thì việc đi theo Người chỉ lơ lửng con cá vàng …

      Cũng có nghĩa là tôi chỉ đi theo Ngườinửa vời mà thôi.!!!

Vui sống