Rã rời cánh… biết bay phương trời nào

Chúa biến thành kẻ vô gia cư lang thang ngao du sơn thủy…

New Page 1


Rã rời cánh biết bay phương trời nào

 

 
Khổng Nhuận

 
Ai ăn thịt và uống máu tôi,
thì ở lại trong tôi,
tôi ở lại trong người ấy. (Ga 6 : 56)
Đây là chủ đề mà Tamlinhvaodoi đã và đang xoáy vào một cách mãnh liệt.
Cách đây hơn 30 năm, chúng tôi cảm nhận rất rõ ràng:
Cho dù rước lễ hàng ngàn lần, chúng tôi vẫn chỉ thấy:
Tôi học bài, tôi dạy học, tôi tập hát…Chúa ở đâu..tôi chẳng quan tâm.
Khi thành công thì khỏi nói : tôi tưng bừng khoái chí, tôi hãnh diện tự hào..
Khi thất bại : tôi chán nản, tôi buồn sầu, chẳng muốn vác mặt đi đâu…
Chẳng thấy Chúa can dự vào niềm vui, nỗi buồn của tôi.
Khi gặp khó khăn, khổ đautôi chạy tới Chúa qua đọc kinh, cầu nguyện (cũng chỉ là cầu XIN, nguyện XIN) xin..xin …xin…Chúa cứu khổ cứu nạn càng sớm càng tốt.
Lúc này tôi mới cảm thấy cần tới Chúa
Chúa vẫn biết chúng con cần đến Chúa ,tháng năm ưu tư ngập tràn .
Chúa vẫn biết chúng con cần đến Chúa , dẫn đưa đời vui sống bình an .
Vâng, đúng vậy, chỉ khi nào ưu tư ngập tràn,
con mớicần đến Chúa , để con vui sống bình an .
Chúa cùng lắm cũng như ông thần đèn sẵn sàng chờ lệnh cô, cậu tiểu chủ !!!!
Bình thường, Chúa cứ tha hồ ngao du sơn thủy…
Chúa cứ tha hồ đi mây về gió…
Chính vì thế, dù rước lễ hàng ngàn lần,
ăn thịt và uống máu Chúahàng ngàn lần,
Tôi KHÔNG BAO GIỜ ở trong Chúa
Chúa CHẲNG BAO GIỜ ở lại trong tôi
Buồn tình… bèn nhớ tới chuyện thế gian…
Video: Cho người tình lỡ - Nhạc:Hoàng Nguyên - Ca sĩ: Lệ Thu
Anh giờ đây như là chim
Rã rời cánh biết bay phương trời nào
Em giờ đây như cành hoa
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào.
Nếu thay chữ Anh bằng chữ Chúa và chữ Em bằng chữ con
Thì mối tương quan giữa tôi và Chúa chẳng khác gì chuyện  Tình lỡ của thế gian
Chúa CHẲNG BAO GIỜ ở lại trong tôi…
Cho nên Chúa biến thành kẻ vô gia cư  lang thang ngao du sơn thủy…
Mà khổ nỗi bay mãi cũng Rã rời cánh… biết bay phương trời nào???
tôi KHÔNG BAO GIỜ ở trong Chúa…
Cho nên tôi như cành hoa trót tả tơi… đón đưa ngọn gió nào???
Ngọn gió tham, sân, si…với tình, tiền, tài, danh vọng…của thế gian!!!
Cứ để mặc cho Chúa cô đơn, lang thang như kẻ không nơi nương tựa:
Rã rời cánh… biết bay phương trời nào !!!

Vui sống