Chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng xa nhau

Chúa nghìn trùngthánh đức– tôi tội lỗi phàm hèn..

New Page 1


Chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng xa nhau 

 

 

Khổng Nhuận

 

 

 

               Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường

và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh. (Luca 24: 35)

 

Bài Tin Mừng này chúng tôi đã đọc, nghe rất nhiều lần.

Thầy Giêsu giờ đây chắc chắn không hiện ra bằng xương bằng thịt để bẻ bánh chia cho chúng ta…

Nhưng trong Thánh Lễ, Chúa đã dùng tay Linh mục bẻ bánh và phân phát cho chúng ta chính Mình Thánh của Ngài…

Khi đón rước Mình Thánh Chúa

Tôi đã có những tâm tình chuyển biến theo thời gian

Lúc còn thơ:Công thức

Trước khi rước lễ tôi đọc Kinh Dọn Mình Rước Lễ…

 Rồi sau khi rước lễ tôi đọc Kinh Cảm ơn sau khi Rước Lễ…

Thế là xong bổn phận. Chúa cứ vui vẻ cao sang trên Thiên Đàng.

Lớn lên:Máy móc

Rước lễ xong, tôi cũng giả vờ quỳ cung kính như những người chung quanh…

Sau đó ngồi lên…chẳng biết làm gì !!!

Chúa vẫn ở đâu đó …rất xa xôiMột mình tôi lênh đênh giữa dòng đời…

Buồn, khổ, chán ...nhiều hơn vui, sướng, hăng…

Gia nhập cộng đoàn:Khá hơn một chút.

Khi rước lễ, tôi nhìn Bánh Thánh thú nhận mình yếu đuối trước tình yêu bao la của Ngài…

Tôi cung kính rước Chúa vào lòng và thấy Chúa có vẻ gần mình hơnmột chút….

Thêm vào đó,  có những buổi chia sẻ Lời Chúa hàng tháng nên tôi cảm thấy mình có vẻ đạo đức hơn nhiều người…

Nhưng khổ nỗi… dù gần mấy đi nữa ….

Tôi và Chúa vẫn như bị ngăn cách bằng một bức tường thủy tinh trong suốt…

Khiến cho tôi vẫn cảm nhận rất rõ…

Chúa một bên và tôi một bên…

Chỉ cách một mặt hồ mà muôn trùng xa nhau…

Tại sao vậy???

Có người chia sẻ rằng:

Lý do chính đó là chúng tôi bị người ta cài đặt vào đầu óc ngay từ thủa còn thơ:

Chúa nghìn trùng thánh đức – tôi tội lỗi phàm hèn..

Chúa khác tôi khác

Không thể nào có sự hòa hợp Thiên Tính cao siêu của Chúa

với nhân tính băng hoại chết tiệt của nhân loại được…Đừng có mơ..!!!

Vì thế chuyện kết hiệp nên một với Chúa chỉ để chúng tôi đua nhau hăng hái chia sẻ cho vui mà thôi.

Chẳng bao giờ có thể thành hiện thực được…

Kết luận: dù tôi dự lễ Bẻ Bánh hàng ngàn lần..

tôi vẫn không thể nào thực sự đón nhận Chúa vào lòng mình được…

 

 

Vui sống