TỰ TÁNH NHƯ TRIỆU ĐÓA HOA HỒNG
Linh Kỳ
Một chuyện tình yêu anh hoạ sĩ
Gửi trong tranh vẽ những vui buồn
Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ
Cô gái rất yêu bông hoa hồng
Tặng một đại dương hoa hồng thắm
>>> Cho nàng ca sĩ anh yêu thầm
Và ngôi nhà xinh anh đã bán
>> Bằng dòng máu nóng trái tim mình
Tự Tánh như dòng ý thức của một chàng họa sĩ hào phóng .. đã vẽ tặng cho 1 cô gái mình yêu tha thiết bằng tất cả những đoá hoa hồng của thế gian.
cho đến 1 ngày.
ANH ĐẾN ĐỂ LẤY LẠI TẤT CẢ NHỮNG BỨC TRANH ANH ĐÃ VẼ.
nàng ca sĩ ngẩn ngơ
bàng hoàng
thẫn thờ.
[url]http://music.yeucahat.com/mp3/chinese/3764-trieu-doa-hoa-hong.html[/url]
I. GIÓ và BIỂN (hay DUYÊN và DÒNG Ý THỨC)
Con người ra khơi cùng GIÓ từ thưở đầu đời, đi trong biển Ý THỨC của chính họ.
Họ đã đi lên một con đường, để khi nói về đời mình, họ nói về chính mình với những ý tưởng xa lạ:
- có người nói: cuộc đời như là những giấc mơ không trọn vẹn.
- có người lại nói: cuộc đời như là lên voi rùi lại xuống chó .. có thành trụ .. rùi cũng có hoại diệt .. cuối cùng chỉ là thổi phồng lên rùi lại tàn úa.
- NÀNG CA SĨ thì lại thấy cuộc đời đúng là một câu chuyện yêu đương
câu truyện yêu đương của TỰ TÁNH và TÂM,
của nàng ca sĩ và anh hoạ sĩ,
người đã đem cho nàng tất cả mặn nồng của tình yêu: triệu đóa hoa hồng.
Dưới ánh nắng
sương long lanh
triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên sông xưa, em bên hoa cười trong nắng
Sẽ hạnh phúc cho ai kia luôn yêu thương lòng say đắm
Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời
II. LINH TÁNH CỦA GIÓ
GIÓ muốn thổi đâu thì GIÓ THỔI.
Gió đã lên khơi từ thưở đầu đời .. và từ đó hàng triệu làn gió đi qua DÒNG Ý THỨC để gieo DUYÊN.
DUYÊN KHỞI trùng trùng như những chiếc lá rừng .. xếp đến hàng trăm .. nhiều đến hàng ngàn .. đếm thành hàng triêu.
Nhưng THƯỞ ĐÓ YÊU ĐƯƠNG nàng ca sĩ biết gì ??
Nàng cứ thản nhiên coi đó là hàng triệu đoá hoa hồng.
Và khi bình minh anh tỉnh giấc
--->>> Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng
Đoạn tường nhà em hoa rực rỡ
--->> Ai đã mang hoa trao cho nàng ??
Thầm hỏi lòng em -->> AI triệu phú ??
Ai người mang đến những bông hồng ???
Một mình lẻ loi trong thương nhớ
Chờ em anh đứng dưới hiên buồn
III. ĐOẠN KẾT
Một ý tưởng xa lạ với người CÔNG GIÁO đã xảy ra trong dòng ý thức của tôi. DUYÊN đã đến đem tôi trở về với những dòng kỷ niệm của hàng thế kỷ trước để tôi chứng kiến Thiên Chúa đến hạch hỏi ông JOB về chính ngài: TA LÀ AI ??
Có phải nhờ trí tuệ của ngươi
mà bồ câu bay được,
sải cánh hướng về phương nam?
Có phải vì ngươi ra lệnh
mà chim bằng bay lên
tìm nơi cao chót vót mà làm tổ?
Nó chọn hang hốc làm nơi ẩn mình
và nghỉ đêm trong khe núi đá.
Ai đã xẻ mương
cho nước lũ,
vạch đường cho sấm chớp,
khiến mưa rơi xuống miền đất không người,
xuống sa mạc không một ai ẩn náu,
làm ướt đẫm nơi khô cháy tiêu điều,
khiến cỏ xanh mọc lên tươi tốt?
Thử hỏi mưa có cha không,
những giọt sương mai, ai đã sinh ra chúng?
Băng đá phát sinh từ bụng dạ nào?
Sương muối trên trời, ai đã sinh ra,
khi nước đông lại như đá tảng
và mặt vực thẳm trở nên rắn chắc?
Hỡi những kẻ TRANH LUẬN cùng ĐỨC CHÚA TRỜI
hãy đáp lại điều đó đi ?? - JOB 38-40
Thưở nắng còn, có những người con gái trong tình yêu vẫn nhặt về cho mình triệu triệu đoá hoa trắng ... nhưng cuối cùng đã khám phá ra một sự thật tối hậu mà chính họ phải thú nhận:
Thưở đó yêu đương chả biết gì
đâu biết hoa trắng như tim vỡ
GIÓ muốn thổi đâu thì GIÓ THỔI.
GIÓ muốn thổi đâu thì GIÓ THỔI.
Cơn dông chiều hè kéo đến thật lẹ, tôi ngồi một mình nhìn GIÓ, rùi nảy sinh ý định muốn đếm cả GIÓ như nàng ca sĩ đã đếm hoa: một triệu không ngàn không trăm lẻ một.
|
Người con yêu dấu" đang Cùng Chúa Vào Đời Xin vui lòng liên lạc với |
|
||||||||


