“Anh chẳng nói vì rừng không biết nói,”

“Anh chẳng nói vì rừng không biết nói,”

Niềm chua xót lớn lên thành núi,

Vùng trán anh trên mỏm ấy hoang vu.


Vợ chồng khắc khẩu

Ta nghe thêm đôi truyện kể để phiếm nhanh, phiếm mạnh, phiếm vững chãi rất lai rai, dài dài nhưng không chán.

Thương yêu người cận thân và cận lân

Tôi muốn nói tình thương yêu này không là chuyện dễ thực-hiện đâu.

“Để nghe tiếng nhạc Nghê Thuờng trổi,”

"Để nghe tiếng nhạc Nghê Thường trổi, phải chăng là quyết tâm của người nhà Chúa, rất "Vọng” chờ? Vọng và chờ Chúa lại đến, như trình thuật còn diễn tả

“Anh đã hay trước sẽ có, sẽ có một sáng đẹp trời,”

Dù ai có gọi anh, gọi "Em” là gì cũng mặc. "Anh vẫn biết, vẫn biết ngoài em chẳng yêu một ai... vẫn biết hoài biết mãi, biết dài dài. Suốt một đời.

“Đừng nói nữa em ơi,”

Sao lại thế? Kiếp cầm ca gồm những thời để hát và nói bằng tiếng nhạc, sao cứ bảo: "Xin đừng nói nữa làm gi”? Thế nghĩa là làm sao? Chả lẽ ta cứ ngồi im bên nhau, chẳng nói một câu?




“Đây, phút thiêng liêng đã khởi đầu!”

Trời mơ hôm ấy, có phút thiêng liêng thật huyền mơ, cũng rất thơ. Trời mơ hôm này, có Đấng là Trời Thơ rất Tôi Cao Linh Đạo là Vua vũ trụ cũng rất thực.

“Nếu quen biết nhau một ngày”

Huyền diệu đây, còn là diệu là huyền trên cả mức tuyệt vời, mới ra thế. Tuyệt vời, lại vẫn không chỉ là lời người anh nhắn người em, có mỗi đêm. Mà, có thể là: lời ai đó từng nhủ và từng nhắn đàn em/con cháu, ở đời.

“Đống gạch vụn chất trong lò ngôn ngữ,”

"Đống gạch vụn chất trong lò ngôn ngữ,”

"Đò phù sa theo nước nhuộm xanh đồng.

Triệu tinh cầu lấp lánh giữa tầng không,

Thập loại chúng sinh trong ba ngàn thế giới.


Ngày đó người chia sẻ cùng tôi

Lời của Chúa, vẫn luôn là lời ấm nồng, khiến tôi tin tưởng nhiều phấn chấn. Phấn chấn và hứng khởi, để rồi tôi tin chắc thế giới mới Chúa lập, đã hiện hửu ở đây bây giờ, cho tôi

Thành đô! Rằng nhớ mãi nhớ nhé

Dù xa xôi sơn khê,

Thời gian quen chia lỵ

Chờ mong người đi trên đường về, đường về...



Rung một cánh nhạc buồn

Phím có hay người khóc,

Rơi một ngấn lệ sầu

Có ai hay người khóc cho duyên tình bẽ bàng?”


Hãy cứ vui chơi cuộc đời


Ðừng cuồng điên mơ trăm năm sau
còn đây em ngọt ngào
Ðứng bên ngày yêu dấu
Nhìn mây trôi đang tìm về núi cao

Em có nhớ không một lần khi lá thu bay

Là lần em đến thăm tôi
Chung bước yêu đương hẹn hò.
Em có nhớ không, một lần khi gió heo may
Mình ngồi đan giấc mơ say, giận hờn sao vẫn chưa phai?”

Đi tới Tokyo

Mình muốn mua chiếc dù,

Mặc áo Kimono.


1  2